PDA

View Full Version : [VNamese version] Meet the eyes- Được Trông Thấy


Basket
04-06-2008, 08:59 PM
Lời Nói Đầu
Tôi Nơi trú ẩn ' T quyết định làm bức tranh. những gă tiếc như vậy. .

Những lời nói đầu:.
Truyện này là loại Của Như một truyện cảnh sát hy vọng không phải. nó dọc theo hơn là những ḍng một khu vực chính phủ bí mật. tôi sẽ giải thích khi câu chuyện đi dọc theo. .

Sắc thái:.
Sự Trốn tránh Raymond (25): Một hitman/ thích khách. Ông ta Một Cô đơn hơn trên thế giới; Ông ta có không ai và không cần bất cứ ai xung quanh Ông ta. Cha mẹ (của) Raymond chết trong một tai nạn tại một tuổi trẻ. Ông ta là một trong số vài trẻ mồ côi được chấp nhận bởi một đại diện riêng tư sẽ được huấn luyện như những thích khách nhẫn tâm. Ông ta được mang để lên trên tin tưởng rằng chỉ mục đích trong cuộc sống (của) anh ấy sẽ bám sát những mệnh lệnh bởi đại diện mà mang Ông ta. Raymond là đỉnh hitman sẽ được thuê, ông ta chưa bao giờ được do dự để giết chết đích (của) anh ấy và đă chưa bao giờ nhớ đích (của) anh ấy, cho đến khi một ngày ông ta để cho thuê để giết chết Sheh Charmaine, vợ (của) Cheng Kevin. Xuyên qua sự khảo sát ông ta đă nhận thấy rằng có một âm mưu giữa đại diện và chính phủ. Tuy nhiên ông ta đă không hiểu tại sao đại diện (của) anh ấy gửi ông ta để ở ngoài ám sát một nội trợ b́nh thường. Xuyên qua (kẻ) khác tấn công Raymond th́nh ĺnh được thay đổi từ việc giết chết đích (của) anh ấy để bảo vệ cô ấy. .

Charmaine Sheh(25): Kết hôn tới Kevin Cheng và có một con trai, Jacky. Charmaine có một em trai và chị gái, Bosco và Nikki. Tới thế giới cô ấy là một nội trợ b́nh thường, một mẹ chăm sóc và một vợ thương yêu. Nó Không phải Cho đến Cô ấy trở nên đích (của) một vụ ám sát mà mọi thứ đă thay đổi. Charmaine giữ một mảnh (của) bằng chứng mà xác định số phận của một người thực hiện chính phủ và ex- bạn trai (của) cô ấy, những mos Pour broth. Tuy nhiên cô ấy và những anh chị em ruột (của) cô ấy cần một nửa khác (của) bằng chứng, mà hiện thời trong người chồng (của) cô ấy, Kevin Cheng là quyền sở hữu. Cô ấy sẽ làm bất cứ cái ǵ trong sức mạnh (của) Cô ấy để có bằng chứng đó sau, dù nó có nghĩa phản bội người chồng (của) riêng ḿnh. Tuy nhiên kế hoạch (của) cô ấy thất bại và lần nữa cô ấy là đích (của) vụ ám sát khác, nhưng thời gian này, hitman để cho thuê sự Trốn tránh Raymond đang không phải giết chết cô ấy Trừ phi việc bảo vệ cô ấy. .

Kevin Cheng(29): Tới thế giới bên ngoài ông ta là một người đàn ông b́nh thường làm việc (cho) chính phủ. Nhưng thật ra ông ta làm việc dưới một mục(khu vực) quốc tế bí mật (của) chính phủ được tạo ra để bảo tŕ và bắt buộc luật, công lư và hoà b́nh bên trong những quyền hạn khác (của) thế giới. Sector47 có vai tṛ chính của việc che đậy những " tai nạn " mà xảy ra với những viên chức chính phủ hay những sự tấn công huyền bí trên chính phủ, họ lau chùi mọi bằng chứng sao cho nó không thể được giải phóng tới quần chúng. Trước khi sự tấn công trên Charmaine, Kevin được có chưa bao giờ nghi ngờ căn cước (của) Charmaine. Nó chỉ sau sự tấn công ông ta được bắt đầu để nghi ngờ liệu có phải cô ấy giữ mẩu bằng chứng khác. Ông ta phải Động sản giữa gia đ́nh hay bằng chứng (của) anh ấy mà có thể thay đổi số phận (của) một người thực hiện chính phủ, những mos Pour broth.

Bosco (Wong) Sheh(24): Là em trai út (của) Charmaine và Nikki. Ông ta chia sẻ một mối quan hệ rất tốt với những chị gái (của) anh ấy. Bosco là một người đàn ông thông minh và tin cậy, với những tài năng (của) anh ấy ông ta học những kỹ năng (của) sự lựa chọn bỏ vào túi và trở nên một trong số những kẻ ăn cắp chuyên nghiệp nhất Hồng Kông. Tuy nhiên sự tin cậy (của) anh ấy và trí tuệ là sự yếu kém (của) anh ấy nữa, nghĩ rằng ông ta (th́) quá khôn khéo (cho) thế giới ông ta tin tưởng rằng không ai có thể khôn hơn ông ta. Với những kỹ năng (của) anh ấy ông ta giúp đỡ chị gái (của) anh ấy để t́m thấy bằng chứng mà cả hai chính phủ và đại diện muốn nhưng trí tuệ (của) anh ấy là cái ǵ tạo ra nhiều sự rắc rối hơn.
Myolie Wu(24): Là một trong số những trợ lư (của) Kevin Cheng. Cô ấy khôn khéo, nhanh witted và tin tưởng rằng không phải nhiều người có thể khôn hơn Cô ấy. Một lần người nào đó thật sự khôn hơn chị ấy (của) cô ấy Sẽ chấp nhận rằng họ thông minh hơn và say mê họ trong mỗi cách. Myolie say mê Kevin bởi v́ của những sự thông minh (của) anh ấy cũng như cách mà ông ta giải quyết những hoàn cảnh như vậy cô ấy sẵn sàng để là trợ lư (của) anh ấy khi ông ta tuyển mộ cô ấy. Tuy nhiên ḷng trung thành (của) cô ấy thay đổi khi cô ấy gặp Bosco. Cô ấy bắt đầu say mê sự tin cậy (của) anh ấy và trí tuệ (của) anh ấy sao cho Cô ấy bắt đầu giúp đỡ ông ta và Charmaine để có mẩu bằng chứng những người mất tích củng cố từ Kevin. Nhưng Đây là thực tế hay nó là đúng (là) mánh khóe (của) Kevin để nhận được mẩu bằng chứng của họ?.

Ron Ng(25): Là nhiều trợ lư có thể tin cẩn được và trung thành nhất của Kevin. Ông ta có một cá nhân mặt bậc thang rất ngoài nhưng cũng có những đạo đức và những nguyên lư rất mạnh mẽ, khi Ông ta tin tưởng vào cái ǵ đó Ông ta sẽ là hearted rất toàn bộ và sẽ không có thay đổi. Bởi v́ những ḷng tin (của) anh ấy ông ta thường xung đột với trợ lư Myolie khác (của) Kevin. Ron nh́n thấy thế giới hay đen hay trắng, ông ta chỉ tin tưởng vào mọi lợi ích hay xấu và không có ǵ Giữa. Bởi v́ ḷng tin này ông ta giữ bởi những quy tắc và chắc chắn rằng ông ta không bước từng bước hàng giữa lợi ích tới xấu. Tuy nhiên ông ta làm cho không phải realise sự hoạt động đó dưới Sector47 mà nó trở nên cứng hơn để phân biệt giữa lợi ích hay xấu. .
(Người Trung quốc) Nikki Sheh(22): Chị gái của Charmaine và Bosco. Cô ấy là anh chị em ruột khó khăn hơn giữa ba. Bởi v́ một sự hiểu lầm giữa Charmaine và tự ḿnh cô ấy trở nên một vấn đề trong mối quan hệ giữa Kevin và Charmaine. Nhưng Cô ấy thật sự đang tạo ra những vấn đề hay là mọi phần này (của) một kế hoạch phải không?.

Tavia Yeung(24): Lớn lên trên như một trẻ mồ côi. Cha mẹ (của) Cô ấy chết không lâu nữa sau khi Cô ấy được sinh ra, để lại Cô ấy và anh trai (của) Cô ấy trên thế giới. Tavia đủ may mắn để được chấp nhận Bởi Pour broth Gia đ́nh như vậy Cô ấy có một anh trai già (cũ) hơn được nhận, những mos Pour broth. Tavia có luôn luôn được t́m kiếm anh trai sinh học bị mất dài (của) cô ấy và dù mọi người nói điều đó (của) cô ấy rằng ông ta không sống sót trong tai nạn với cha mẹ (của) cô ấy, cô ấy đi ngang qua bằng chứng mà làm cô ấy để tin anh trai (của) cô ấy đó c̣n sống. Với trợ giúp (của) Raymond, cô ấy t́m ra sự chết cha mẹ (của) cô ấy đó, sự tiếp nhận (của) cô ấy và căn cước (của) anh trai (của) cô ấy không phải đơn giản như một tai nạn thuần khiết.

Mose Chan(29): Một người thực hiện chính phủ. Ông ta giữ sự quan trọng lớn tới hoà b́nh và công lư Với ở Hồng Kông. Bởi v́ một biến cố, những mos ngẫu nhiên được ṛ rỉ ở ngoài bằng chứng nào đó lưu tâm tới những những sự kiện mà xuất hiện nhiều năm trước đây. Dù những thành viên (của) Sector47 có khả năng để t́m thấy một mảnh (của) bằng chứng nhưng một nửa khác c̣n ở ngoài trong mở, nhỏ ông ta biết ex (của) anh ấy đó hay không- bạn gái, Charmaine có mẩu bằng chứng khác. Mẩu bằng chứng này sẽ xác định số phận (của) những mos và nếu đặt Print Chống đối những bàn tay rồi bí mật mà ông ta đang trốn(dấu) được phơi bày. .

Những đặc tính Phụ:.
Jacky Wong- Kevin và con trai (của) Charmaine.
Sammul- bạn trai hiện thời (của) Myolie.
Hybrid Chris- Myolie Là anh trai.
Đầy nắng Pour broth - Đại diện (của) Raymond.

Đặc tính nghĩ.
Raymond- " Tôi sống trong bóng tối, Tôi không cần bất cứ ai bởi cạnh (của) tôi nhưng nó Tất cả thay đổi cho đến khi Tôi gặp bạn.".

Charmaine- " Tôi không có sự lựa chọn Nhưng Để phản bội bạn cả hai.".

Kevin- " Cô ấy là vợ (của) tôi, làm sao bạn chờ đợi tôi để chọn?".

Bosco- " I (Th́) quá khôn khéo (cho) bạn, bắt tôi nếu bạn Dissuation.".

Myolie- " Ḷng trung thành (của) Tôi là chỉ người có danh tiếng (cho) người (vật) với những năo &".

Ron- " ở đó chỉ tốt hay xấu Và Không có ǵ Giữa.".

Nikki- " Ông ta có thể chưa bao giờ chống lại tôi &".

Tavia- " Tôi biết tủ sắt (của) anh ấy, Tôi phải t́m thấy ông ta, Tôi cần biết rằng chính xác cái ǵ xảy ra &".

Những mos- " Cuộc sống (của) Tôi đang có mặt, Tôi cần bằng chứng đó sau trước đây Nó Quá muộn." .
--------------------------------.
Tốt hy vọng storyline Tốt. hy vọng tumour sẽ hưởng thụ truyện này. .
Vui lên!!.
b́nh luận tôi nếu bạn nghĩ rằng truyện này (th́) thú vị hay BOIRNG>>> cầm lấy một sự đọc nếu quan tâm.

Solki
04-06-2008, 11:11 PM
cám ơn anh đă translate dùm em... A big thanks for u Basket...

soi_tieuthu
04-07-2008, 03:40 PM
cám ơn bas đă cóa hảo ư giúp đỡ :teeth :teeth :teeth
mong bas típ tục nha :teeth :teeth :teeth

Worm
04-30-2008, 11:36 AM
Nóc nhà, 11:06’ p.m
Bóng tối bao trùm mọi nơi. Mây che kín đến từng inch của mặt trăng khiến ánh trăng không thể chiếu xuống. Raymond ngồi trên nóc nhà, kiên nhẫn chờ đợi. Một hạt mưa rơi xuống tay anh. Anh nh́n liếc qua bầu trời thật nhanh và thấy trời bắt đầu mưa. Mưa ngày càng nặng hạt hơn nhưng Raymond không nhúc nhích và chờ đợi

Micheal Miu, 1 quan chức cấp cao của chính phủ bước ra khỏi khách sạn với 1 số thành viên khác của chính phủ đi theo như 1 bầy cừu. Ông nắm giữ 1 vị trí cao trong chính phủ. Mọi quyết định quan trọng đều phải được thông qua ông.

“Ông Miu, bài phát biểu vừa rồi của ông thật tuyệt vời” Trợ lí của Micheal nói

Micheal cười to, mặc dù ông ta biết mọi lời tán dương và khen ngợi có thể là giả, nhưng ông thik hưởng thụ mọi giây phút của sự vinh quang.” Ừhm...”

Raymond thấy Micheal đang đứng trên vỉa hè đợi xe riêng. Anh nhắm mắt 1 phần giây rồi mở mắt ra. Mưa vẫn tiếp tục rơi nhưng điều đó không cản trở Raymond. Anh cầm súng bắn tỉa, ngắm thẳng vào trán Micheal và không 1 chút do dự, anh bóp c̣

Micheal chưa kịp dứt lời th́ đă ngă vật xuống đất ngay khi viên đạn ghim vào đầu. Không có thời gian để đối phó và cũng không có cơ hội nào để Micheal sống sót. Raymond không cần xác minh về cái chết của Micheal, anh biết anh không thể bắn trượt, anh đứng dậy, cất súng và bước đi
--------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 8:44 a.m

“Không,.... đó là chỗ mà anh đă sai. Interpol không liên quan j` đến cảnh sát quốc tế, đó là 2 tổ chức hoàn toàn khác nhau” Ron phản đối, cố gắng chứng minh quan điểm của ḿnh. Anh luôn luôn tin rằng chỉ có đúng hoặc sai, không bao h có thứ j` ở giữa. Nếu anh ấy tin 1 điều là đúng, anh ấy sẽ cố gắng đấu tranh để chứng minh nó là đúng

Myolie đứng cạnh Ron trong thang máy với 1 nụ cười trên gương mặt gầy. Cô và Ron là đồng nghiệp đă 3 năm do đó bây h, cô ấy hiểu Ron là người như thế nào “Nhưng họ cùng làm 1 việc, vậy Interpol không phải là 1 nhánh của cảnh sát quốc tế sao?” Myolie căi lại để cười thik thú trước phản ứng của Ron

Ron cảm thấy thất vọng. Anh không hiểu tại sao Myolie lại không hiểu và thừa nhận rằng đó là 2 tổ chứ hoàn toàn khác nhau với 1 sự kết nối không đáng kể ” Nó rất đơn giản, sao cô lại không hiểu? Nó như quả đào và quả xuân đào. Chúng trông rất giống nhau nhưng khi nếm thử th́ mùi vị hoàn toàn khác nhau”

Myolie thik nh́n khuôn mặt của Ron khi buồn hoặc giận v́ 1 chuyện cỏn con. Cô thik làm mặt ngớ ngẩn trước Ron chỉ để thấy phản ứng của anh. “Hm, nó nhắc tôi nhớ là tôi phải đi đến cửa hàng bách hoá để mua 1 vài món sau giờ làm”

Cửa thang máy mở ra, Ron và Myolie bước ra, đi đến 2 cái máy khác nhau để chúng nhận dạng. Myolie quét ID và đưa đầu lên trên máy quét đồng tử mắt. Ron quét ID và đặt tay lên máy nhận dạng vân tay. Chúng nhận dạng 2 người và mở khoá cửa dẫn vào trong trụ sở bộ phận 47, 1 bộ phận chuyên được chính phủ lập ra để giải quyết những trường hợp đặc biệt về cả hoà b́nh và công lư.

2 người họ bước vào trong, không khí khác hẳn so với những bộ phận khác của chính phủ. Mặc dù đây là 1 bộ phận bí mật nhưng vẫn nắm giữ 1 vai tṛ như nhau đối với cảnh sát. Nhưng cũng chỉ giải quyết những trường hợp quan trọng với thế giới hoặc liên quan đến toàn quốc. Myolie bước đến bàn làm việc của ḿnh nhưng Ron vẫn kiên tŕ đi theo cô để giải thik sự khác biệt giữa Interpol và cảnh sát quốc tế.

Myolie quay lại “Anh có thể đừng đi theo tôi nữa có được không?”

“Tôi sẽ đi theo cô nếu cô không thừa nhận sự giải thik của tôi là đúng” Ron vừa nói vừa đi đến sát Myolie khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào

“Lại bắt nạt Myolie nữa à?” 1 giọng nói quen thuộc vang lên phía trên cầu thang. Kevin Cheung là thanh tra cảnh sát đă nhiều năm nhờ trí thông minh và hồ sơ nổi bật. Chính phủ điều anh làm lănh đạo bộ phận 47. Vấn đề duy nhất của anh là anh không thể bộc lộ giống như những người khác nên đến bây h gia đ́nh và bạn bè vẫn nghĩ rằng anh không đủ khả năng đảm nhiệm vị trí trong sở cảnh sát v́ chấn thương nên anh được thuyên chuyển về văn pḥng chính phủ.

Ron lập tức bước ra cách Myolie ít nhất lá 2m “Tôi? Bắt nạt cô ấy? Trong mơ th́ có, à, đợi đă, kể cả trong mơ cũng không được đâu” Và tự cười một ḿnh

Kevin và Myolie cùng quay lại, nhún vai “Dù sao...” Kevin lấy tập tài liệu trên bàn Myolie, mở ra và nh́n nhanh những thông tin trong đó “Có tin j` lộ ra cho báo chí chưa?”

“Chưa. Ngay khi cảnh sát và báo giới đến th́ chứng cứ về cái chết của Micheal Miu đă được xoá sạch” Myolie vừa nói vừa nh́n trừng trừng vào Ron, vẫn đang bị xúc phạm v́ câu nói của anh

Ron chộp lấy tập tài liệu trên bàn ḿnh và mở nó ra. Bên trong là ảnh chụp xác Micheal Miu và hiện trường “Tôi không hiểu tại sao có người lại giết ông ta”

“Bây h là lúc để chúng ta t́m ra” Kevin đứng dậy và nghe điện thoại “Hello... Ok, ba nhớ sẽ mua nó sau khi tan sở. Được, nói chuyện với con sau” Anh nói ngọt ngào

“Aww... chẳng phải anh và Charmaine là 1 đôi tuyệt nhất sao? Vẫn như đôi uyên ương sau bao năm đám cưới” Myolie b́nh kuận

Kevin cất điện thoại và mỉm cười “Đó là con trai của tôi...” Kevin lấy tài liệu và cốc 1 cái nhẹ vào đầu Myolie “Trở lại công việc thôi”
-----------------------------------------
Khu mua sắm, 4:14 pm

Raymond ngồi trên cái ghế dài ở giữa khu mua sắm. Anh lấy ra cái PDA, kiểm tra qua tài khoản ngân hàng để xem tiền đă được gửi đến chưa. Raymond sống 1 cuộc sống đơn độc. Anh không có 1 người bạn, rất ít nói và đă quen ở 1 ḿnh.

Raymond cất cái PDA vào trong túi và ngồi trên ghế chỉ để nh́n người qua lại quanh khu mua sắm. Raymond thấy có 1 cậu bé đang nh́n chằm chằm vào anh. Anh mặc kệ cậu nhưng bỗng nhiên cậu đi đến trước mặt anh.

Cậu bé giật giật cái cúc áo của anh. Raymond quay lại và nh́n cậu bé khoảng 6,7 tuổi vẫn đang nh́n anh chằm chằm.

Raymond rất hiếm khi nói chuyện với ai nhưng anh cảm thấy có 1 ssự khác biệt với cậu bé này “Mẹ cháu đâu?”

Cậu bé thở dài và ngồi xuống cạnh Raymond. “Cháu lạc mẹ rồi”

“Cháu lạc mẹ?” Anh hỏi lại, hơi lúng túng

“Vâng, nhân tiện, cháu là Jacky” Cậu giơ tay ra trước mặt Raymond “Và chú là...”

Raymond thấy buồn cười trước cách xử sự của cậu bé, như thể nó mới trưởng thành. Anh bắt lấy tay cậu bé “Chú là...” Raymond do dự 1 lúc. Anh chưa bao h nói tên ḿnh ra cho bất cứ ai “Gọi chú là Ray... cháu thực sự nên t́m mẹ”

“Không đâu” Jacky làm cho bản thân thoải mái hơn bằng cách dựa vào lưng ghế “Nếu cháu đi loanh quanh có lẽ mẹ sẽ chẳng bao h t́m”

Raymond không nói j` nữa, chỉ ngồi bên cạnh Jacky đợi mẹ cậu đến. Lúc sau cậu bé giật cúc áo của Raymond lần nữa. “Um... cháu khát nước”

Raymond đứng dậy và đi cùng với Jacky ra quầy nước “Lấy bất cứ thứ j` cháu muốn”

Jacky đứng ở quầy thu ngân và lướt nhanh qua những thứ đồ uống khác nhau cậu có thể mua. Bỗng Raymond nhận được 1 tin nhắn khác, anh đọc nó và đặt cái PDA vào trong túi.

“Cháu muốn thứ đó” Jacky chỉ. Raymond trả tiền và đi cùng Jacky về cái ghế dài.

“Chú phải đi bây h” Raymond nh́n quanh. Quả không an toàn đối với 1 đứa trẻ ở đây 1 ḿnh. Raymond quay lại “Chú sẽ đưa cháu đến quầy thông tin”

Raymond và Jacky cùng đi đến quầy thông tin. “Đứa bé đang t́m mẹ nó” Anh nói với cô nhân viên. Raymond nh́n đồng hồ. Đă đến lúc phải đi. Anh bước ra băi đậu xa mà không nói với Jacky 1 lời nào nữa

Raymond bước về phía cửa ra. Anh lấy cái PDA và nhận được 1 tin nhắn khác. Raymond đang đọc tin nhắn thứ 2 th́ có 1 ai đó va vào anh

“Xin lỗi...” Người phụ nữ xin lỗi Raymond trong khi nh́n khắp xung quanh

Raymond không nói j`. Anh rời khỏi quầy thông tin. Cô ấy không nghĩ đến lần thứ 2 về nét mặt và cử chỉ của Raymond nhưng vẫn đi ṿng quanh để t́m con trai của ḿnh “Con đang ở đâu?”

Vài giây sau 1 tin được thông báo từ quầy thông tin “Xin quư khách chú ư, làm phiền cô Charmaine Sheh đến bàn của quầy thông tin. Con trai cô đang đợi”

Charmaine nghe tin liền chạy thật nhanh đến bàn thông tin “Jacky, con đă ở đâu vậy? Mẹ đi t́m con suốt”

Jacky mỉm cười. “Con đi xen ô tô mà bố hứa đă mua cho con, rồi con quay lại và không thấy mẹ đâu nên con ngồi trên cái ghế dài đó đợi mẹ đến t́m”

Charmaine lắc đầu và nắm chặt tay Jacky để cậu bé không đi lạc nữa. “Đừng chạy lung tung như thế nữa nhé” Charmaine chợt nhận ra Jacky đang cầm 1 cốc nước “Con lấy cốc nước đó ở đâu vậy?”

“Một chú mua cho con...” Jacky chưa kịp nói hết về Raymond th́ Charmaine đă lấy cốc nước từ tay cậu

“Đừng nhận thứ j` từ người lạ” Charmaine ném cốc nước vào thùng rác. Cô nh́n liếc qua đồng hồ “Bố sẽ xong việc sớm, chúng ta sẽ đợi và có lẽ bố sẽ mua cho con ô tô đó”

Jacky nhẩy cẫng lên và vỗ tay rất hứng thú. Charmaine cười khi thấy con trai vui. Tại khoảnh khắc này Charmaine thật sự thấy cuộc sống của cô gần như hoàn hảo. Cô có 1 đứa con trai đáng yêu và 1 người chồng đằm thắm.

Băi đỗ xe khu mua sắm, 5:31 pm

Raymond dựa vào bức tường hành lang băi đỗ xe, đợi mục tiêu kế tiếp. Lần này không phải là 1 nhân viên chính phủ mà là 1 thương nhân. Raymond không nhận được nhiều thông tin lắm về mục tiêu này, nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là hoàn thành công việc

Vài phút sau, mục tiêu của Raymond xuất hiện trong tầm ngắm của anh. Raymond đợi cho đến khi ông ta bước qua khu hành lang về phía chỗ đỗ xe của anh. Anh từ từ mở cửa và lẻn theo mục tiêu. Băi đỗ xe trống trải, chỉ có vài cái xe và không có ai. Raymond đứng ngay sau mục tiêu. Người thương nhân đang mở khoá xe bỗng nh́n thấy bóng của Raymond qua cửa sổ. Raymond không cho ông để chống cự và đặt tay lên cổ mục tiêu. Người đàn ông đă cố gắng và thở khó nhọc, có vẻ năn nỉ được giúp đỡ nhưng Raymond không hề quan tâm đến. Anh tiếp tục siết chặt tay nhưng bất chợt dừng lại v́ tiếng bước chân. Anh kéo mục tiêu vào chỗ kín và đợi

“Charmaine, anh đang ở băi đỗ xe, anh sẽ ở đó trong vài phút nữa...” Kevin nói trong điện thoại và ra khỏi băi đỗ xe. Anh bỗng nh́n thấy chum ch́a khoá rơi xuống gần 1 cái xe. Anh nhặt nó lên và nh́n quanh băi. Anh cảm thấy có j` đó không ổn và nh́n quanh khi anh đi đến chỗ Raymond đang núp.

Worm
04-30-2008, 11:37 AM
Hok có ai dịch típ th́ Zun xin mạn phép dịch tạm chap 1. Nếu cả nhà thấy hay Zun sẽ cố dịch chap 2 ^^

soi_tieuthu
04-30-2008, 11:44 AM
Hok có ai dịch típ th́ Zun xin mạn phép dịch tạm chap 1. Nếu cả nhà thấy hay Zun sẽ cố dịch chap 2 ^^

zun dịch dùm nha, thanks nh́u lắm :D :D :D

heoconpipi
05-01-2008, 01:38 AM
Dịch tiếp đi Zun, Zun dịch khá kắm đó, heo ngu E nên đọc mấy chap tiếng E thấy nản quá :((:((:((

Solki
05-01-2008, 02:35 AM
:wat: Heo nói ǵ thế... học tiếng Anh chán à...
:(( :(( :(( Đau ḷng quá:(( :(( :((

heoconpipi
05-01-2008, 03:06 AM
Ko phải mà là E quá thấy ḿnh thua kém bạn bè :((:((...đọc thêm mấy fic E làm đầu óc nó cứ quay như chóng chóng, tiếng E hay mờh ḿnh ...:((

Basket
05-01-2008, 03:06 AM
Sok Sok đưa cho Bas cái h́nh nên của cổ mới làm tại v́ cổ đang bịnh lên post kô được:i1 (2): ... th́ mong tỉ của Sok... post cái h́nh đó lên cái trang nài hen:D
Meet the eye ([Only registered and activated users can see links])

Solki
05-01-2008, 03:18 AM
Hok có ai dịch típ th́ Zun xin mạn phép dịch tạm chap 1. Nếu cả nhà thấy hay Zun sẽ cố dịch chap 2 ^^

Bas: Thanks for helping me out and so... i promise u to not go online but i can't b/c i miss my sis <mụi iu>...:D :D :D
:D Worm định dịch tới chừng nào?:) Sok định làm đến hai mươi mấy tập lận đó... có chịu nổi kô?:)

soi_tieuthu
05-01-2008, 09:45 AM
Bas: Thanks for helping me out and so... i promise u to not go online but i can't b/c i miss my sis <mụi iu>...:D :D :D
:D Worm định dịch tới chừng nào?:) Sok định làm đến hai mươi mấy tập lận đó... có chịu nổi kô?:)

chắc nổi muh worm ha :) :) :teeth :D
@sok: tỉ bị bệnh huh :((

Worm
05-01-2008, 03:48 PM
Zun dịch th́ hok có vấn đề j`, chỉ là hơi lâu thui (tŕnh độ có giới hạn) với lại cũng hok có nh́u time lắm. Nếu đợi đwowcj th́ Zun sẽ cố dịch hít^^

Solki
05-01-2008, 06:18 PM
Sói iu: Ừ th́ tỉ đang bị bịnh nè... kô đi học đc... tức quá đi... một ngày kô đi học th́ mất một bài...

Worm: Cố lên nha worm... ai cũng đang đợi worm dịch lại đó...
ha ha ha... worm tưởng làm một cái story bít mất hết thời gian của Sok kô? mà cũng đáng v́ cũng có ng' đọc bài của Sok like Sói iu.

Worm
05-03-2008, 08:06 AM
@Sok: Mau khỏi nhá

Chap mới đê:teeth:

Băi đỗ xe khu mua sắm, 5:41 pm

Raymond vẫn giữ yên lặng tuyệt đối với con tin là mục tiêu trong tay. Anh có thể nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần. Là 1 sát thủ giỏi, anh chưa bao h bị người khác bắt hay ở trong hoàn cảnh xấu. Và anh sẽ không để đây trở thành lần đầu tiên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng nghe mọi động tĩnh xung quanh và có thể nghe thấy tiếng bước chân của Kevin, rất chậm nhưng không xa.

Kevin là 1 thanh tra trong lực lượng cảnh sát, và đang lănh đạo điệp viên trong bộ phận bí mật của chính phủ, bộ phận 47. Anh có đủ kĩ năng cũng như trí thông minh để nắm giữ vị trí quan trọng này. Kevin vẫn đi chậm đến chỗ Raymond đang núp nhưng đột nhiên dừng lại và dựa lưng vào tường. Anh nh́n qua bóng ḿnh trên cửa sổ xe và thấy 1 con tin đang cố gắng chống cự nhưng không thể nh́n thấy ai đang bắt ông ta. Kể từ khi anh nắm giữ 1 vai tṛ quan trọng, anh không hề mang bất kể thứ vũ khí j` ngoài giờ làm. Thứ vũ khí duy nhất của anh bây h là đôi tay.

Raymond mở mắt ra lần nữa, tuy không thể nghe thấy tiếng chân của Kevin nhưng anh biết, Kevin đă rất gần. Raymond không có thời gian để bỏ đi. Anh chỉ có 1 khoảng thời gian nào đó để hoàn thành nhiệm vụ. Anh nh́n xung quanh và thấy 1 mảnh kính vỡ. Anh đá nó vào bờ tường. Mặc dù mảnh kính rất nhỏ nhưng nó cũng đủ để Raymond nh́n thấy bóng của 1 ai đó. Raymond không có thời gian. Anh đặt tay phải lên mặt mục tiêu, tay trái đặt sau gáy. Với động tác nhanh nhẹn, anh vặn quay đầu mục tiêu, vặn cổ ông ta ngay lập tức

Kevin nghe tiếng xương gẫy ngay sau tiếng thọi. Anh chạy đến chỗ phát ra tiếng động nhưng những j` anh thấy là 1 cái xác trên sàn nhà. Anh cúi xuống và bắt mạch cho nạn nhân. Nhưng đă quá muộn. Kevin nh́n quanh và thấy chỉ có cửa thoát hiểm là chỗ Raymond có thế chạy đến mà không bị phát hiện, cách vài mét là cầu thang dẫn lên sân thượng. Kevin đứng dậy và đuổi theo, anh chạy nhanh hết sức có thể và đẩy mạnh cửa. Trong giây lát, anh nh́n thấy cái áo khoác của Raymond lướt qua đằng sau toà nhà. Khi anh đuổi đến th́ không thấy ai ở đó nữa.

“Sao hắn ta có thể trốn nhanh đến thế?” Kevin vừa tự hỏi vừa thở dốc. Không có 1 dấu vết nào của Raymond khi Kevin đi ṿng quanấnân thượng mà chỉ lướt qua cũng có thể thấy hết mọi thứ. Cánh cửa dẫn lên sân thượng là lối thoát duy nhất, trừ khi nhảy khỏi đây để thoát thân.

Điện thoại của Kevin bắt đầu kêu khi anh nhận thêm 1 cuộc gọi nữa của Charmaine “Kevin,... anh đang ở đâu?” Cô hỏi

“Anh vừa đi vệ sinh. Anh sẽ đến đó ngay” Kevin gác máy và đi xuống dưới.

Raymond đang treo ḿnh ở bệ tường ở 1 bên của sân thượng. Anh nghe tiếng Kevi rời khỏi và trèo lên trên sân thượng. Kevin đă đúng. Chỉ có đúng 1 lối ra an toàn duy nhất. Nhưng Raymond không ngu đến mức nhảy khỏi toà nhà.
---------------------------------------------
Trên phố, 6:12 pm

“Anh rất tồi đấy, biết không?” Niki hỏi khi đang đứng cùng Bosco trên vỉa hè của khu phố đông đúc

Bosco mỉm cười, có vẻ không xấu hổ cho lắm “Anh mới chỉ khởi động”

Niki thở dài. Cô khoanh tay lại và lườm Bosco. Cô không thể biết Bosco tồi và đáng khinh đến mức nào. Bosco biết Niki đang nghĩ j`. Anh cũng khoanh tay và nh́n cô như cô đang nh́n anh. Khoảng 1 phút sau, cô đành nhượng bộ “Em sẽ nói cho Dai Ga Jie chuyện này, biết không?”

Bosco hơi giật ḿnh nhưng anh nhún vai “5’ sau gặp lại nhé. Nh́n và học hỏi đi...” Bosco nói và đi vào trong ḍng người đông đúc vừa mới tan ca.

Nghiêm túc mà nói, Niki nghĩ rằng Bosco thật tồi tệ. Cô không hề áy náy chuyện có đợi anh hay không. Cô bước vào quán café để uống 1 cốc. Đúng 5’ sau, Bosco - biết trước là Niki sẽ không bao h đợi anh - bước vào quán café và ngồi đối diện với cô. Anh đang mang nét mặt vênh váo v́ thành công. Niki mặc kệ và vẫn tiếp tục nhấp café. Bosco lấy túi ra và đưa nó cho Niki, “15 cái trong 5’, tuy không hẳn là tuyệt vời nhưng cũng khá ấn tượng”

Niki mở túi ra và thấy 15 cái di động trong đó. Cô trả lại túi cho Bosco “Anh đúng là 1 con người nhàm chán...”

Bosco với tay lấy miếng bánh của Niki, vẻ mặt đầy tự hào khi lấy cái túi về “Đó là 1 kĩ năng mà không phải ai cũng có” Bosco là 1 người vô cùng thông minh. Anh không chỉ thông minh về mặt lí thuyết mà c̣n rất lịch lăm. Nhưng anh thik dùng trí thông minh này vào những việc khác thường, những việc mà những người b́nh thường không bao h nghĩ đến: là 1 tên trộm chuyên nghiệp.

Niki đảo mắt. Trong mắt cô, Bosco thật đáng khinh. Cô không nói được j`. Cô không hiểu tại sao anh trai ḿnh lại chọn con đường như thế. “Dai Ga Jie bảo chúng ta đến nhà chị ấy ăn cơm...”

“Vậy th́ đi thôi” Bosco đứng dậy và đi ra khỏi quán café với Niki. Anh dừng chân trước con hẻm nhỏ và rẽ vào đó.

“Anh đang làm j` đấy?” Niki hỏi Bosco lần nữa

Bosco mở túi ra và bỏ tất cả những cái điệnthoại vừa ăn cắp được vào sọt cạnh cái thùng rác “Xong...” và đi ra khỏi con hẻm

Niki nh́n Bosco ném tất cả những cái di động vừa trộm “Vậy anh trộm chúng để làm j` nếu anh chỉ trộm rồi ném chúng đi như thế?”

Bosco đặt tay lên vai em “Em gái bé nhỏ của anh, em không bao h hiểu được đâu”
--------------------------------------
Chung cư Kingswood, 6:34 pm

Kevin xoay nắm đấm cửa, để Charmaine và Jacky bước vào trong căn hộ. Jacky – 2 tay c̣n cầm cái ô tô đồ chơi mà Kevin hứa mua cho cậu - chạy và nhảy lên ghế đi văng

“Bài tập trước, Jacky” Kevin nhắc nhở “Con không muốn mẹ tịch thu món đồ chơi này đấy chứ?”

Jacky nhíu mày lại, rơ ràng cậu không muốn liều “Ok” Cậu đứng dậy và chạy vào trong pḥng

Kevin đóng cửa lại và đi vào bếp. Charmaine bắt đầu mở các túi thức ăn ra “Luôn làm cho em thành người xấu Kevin Cheng...”

Kevin cởi cúc áo trên cùng và tháo cái cà vạt ra, “Anh muốn là 1 ông bố tuyệt vời, hơn nữa cũng cần có người nghiêm khắc với con, có thể là em” Anh mỉm cười tinh nghịch

Charmaine không nói j` và lờ đi trong khi cô đang cất thức ăn vào tủ lạnh. Kevin lẻn đến sau Charmaine “Giận sao?” anh hỏi

Charmaine làm mặt lạnh và chuẩn bị bữa tối. Cô bật bếp lên đun nước và bất th́nh ĺnh cảm thấy Kevin ôm lấy eo ḿnh. Charmaine hơi mỉm cười nhưng vẫn giả vờ giận.

“Các chuyên gia nói phụ nữ mà hay giận sẽ có nhiều nếp nhăn và già đi nhanh chóng” Kevin nói, vẫn cứ ôm lấy Charmaine mặc dù cô đang cố gắng đi quanh bếp để chuẩn bị bữa tối.

“Có phải anh muốn nói em đang già đi phải không?” Charmaine khi nhận ra cô khó có thể lấy cái thớt ra khi Kevin cứ liên tục áp sát vào người

Kevin bất ngờ hôn vào má Charmaine và khiến khuôn mặt cô dăn ra 1 nụ cười, thế chỗ cho khuôn mặt lạnh ban năy. Cô quay lại đối diện với Kevin, vẫn đang cười tủm tỉm “Lần sau anh sẽ là người xấu. Nếu không Jacky sẽ nghĩ em quá nghiêm khắc với nó”

“Được mà...”

Charmaine quay lưng lại nhưng Kevin vẫn cứ ôm lấy cô. Đầu anh tựa vào vai Charmaine khiến cô khó có thể nấu nướng j` được “Kevin Cheng, đi tắm đi...”

“Được rồi...” Anh hôn vội vào má cô, túm lấy cái cà vạt trên ghế và đi vào buồng tắm. Kevin bỗng nghĩ lại chuyện xảy ra trong bẫi đỗ xe, “Hắn là ai? Hắn trốn đi bằng cách nào?” Ở thời điểm này Kevin không nghĩ đến lần thứ 2 về cái chết nhưng vẫn cảm thấy có j` đó hơi khác thường. Anh cởi áo ra và bước vào trong buồng tắm.

Trong ṿng 30’ Charmaine đă nấu xong bữa ăn. Cô nhanh chóng dọn bàn rồi đợi Bosco và Niki đến. Vừa lúc đó, chuông cửa kêu. Charmaine ra mở cửa và thấy Bosco đang giảng giải cho Niki về triết lí sống của anh.

“Niki, để anh dạy em 1 bài học về cuộc sống. Đời người ngắn ngủi, nên những người thôngm minh luôn muốn mạo hiểm mọi lúc, cho đến khi em biết cách sử dụng trí óc của em như thế nào và rồi em sẽ giỏi” Bosco chỉ vào đầu Niki “Nhưng không phải ai cũng có trí thông minh như...” Bosco cười, có vẻ hơi khinh sự thiếu thông minh của Niki

Niki đẩy tay của Bosco ra, đi vào trong nhà mà không chào Charmaine “Anh đâu có thông minh đến thế...” Niki chạm đúng nọc của Bosco.

Bosco bị xúc phạm khi nghe lời nói của cô em, mặc dù anh biết Niki chỉ nói để chọc giận anh nhưng đó là lời nói mà anh sẽ giữ măi trọng ḷng “Anh bị xúc phạm đấy...” Bosco bước vào trong với khuôn mặt hung hổ

Charmaine thậm chí không có thời gian để hỏi chuyện j` đă xảy ra nhưng cô nghĩ tốt nhất là không nên xen vào “À... Chào 2 em”

“Chào chị” Bosco khoanh tay lại, vẫn nh́n Niki.

Có tiếng mở cửa và tiếng bước chân nhanh, mạnh khi Jacky chạy ra khỏi pḥng v́ nghe được giọng của Bosco “Chú Bosco...”

“Jacky!” Bosco giơ tay ra. Jacky đập tay với anh “Đúng thế đấy anh bạn”

“Jacky, con làm xong bài chưa?” Charmaine vừa hỏi vừa tiếp tục dọn bàn ăn.

“Gần hết ạ...” Jacky nháy mắt ra hiệu cho Bosco cứu cậu khỏi phải làm bài

Bosco cười và nháy mắt lại “Trời, chị ơi, trẻ em cần phải để năo nghỉ ngơi chứ, có thế trí thông minh mới có thể phát huy, hơn nữa mấy đứa trẻ có cách bộc lộ trí thông minh khác nhau, có lẽ xem TV sẽ giúp Jacky thông minh hơn, đúng không Jacky?”

Niki thở hắt ra, tỏ ư khinh thướng lí lẽ của Bosco. Jacky gật đầu nhanh, hoàn toàn đồng ư với những j` Bosco vừa nói.

“Em lấy những lí luận đó ở đâu ra vậy?” Kevin vừa bước ra khỏi buồng tắm vừa hỏi

Bosco cười gượng và nhún vai. Bosco không thik Kevin từ khi Charmaine và Kevin gặp nhau. Mặc dù Kevin là 1 cảnh sát, 1 nghề hoàn toàn đối lập với nghề của anh là 1 tên trộm, nhưng cái khiến Bosco không thik Kevin là do anh nghĩ Kevin chính là lí do khiến Charmaine chia tay với bạn trai cũ của cô – Moses Chan. Nhưng v́ anh tôn trọng quyết định của Charmaine, điều duy nhất anh có thể làm là giả vờ thik Kevin
-------------------------------------------------------------
Nơi ẩn náu, 1:09 am

Raymond không ngủ suốt cả ngày. Công việc không cho phép anh nhắm mắt hơn 1s. Nơi ẩn náu của anh tối tăm, và anh đang ngồi ở đó, nh́n chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong vắt. Anh nh́n trăng và sao đang chiếu sáng xuống đất. Raymond sống 1 cuộc sống cô độc. Bố mẹ anh chết từ khi anh c̣n bé và 1 điệp viên đă nuôi dạy anh trở thành sát thủ. Kể từ ngày anh được nhận nuôi, anh bị ép buộc phải quên hết quá khứ và những j` về anh

Raymond nằm xuống và nh́n đăm đăm lên trần nhà. Anh càng nh́n, mí mắt anh càng sụp xuống. Mắt anh từ từ nhắm lại và cuối cùng, anh bỏ qua sự cảnh giác, ch́m vào giấc ngủ. Vài phút sau khi Raymond ngủ, 1 h́nh ảnh lạ nhưng quen thuộc loé lên trong đầu anh.

“Không...” Raymond hét lên trong mơ và trở ḿnh về phía tường

H́nh ảnh của 1 cậu bé xuất hiện trong đầu anh. Cậu bị 2 người lớn bám theo và bị bắt đi. Cậu hét lên, cố gắng thoát ra khỏi tay của 1 người đàn ông “Buông tôi ra, buông tôi ra,...” Cậu bé tiếp tục hét lên

Mồ hôi chảy xuống khi Raymond trở ḿnh. Anh siết chặt cái chăn, gần như xé toạc nó ra trong khi những h́nh ảnh đó liên tục loé lên trong đầu anh.

Cậu bé tiếp tục cựa quậy, cố gắng thoát ra nhưng người đàn ông quá khoẻ. Mắt cậu bỗng bị bịt lại và trong khoảng vài giây, 1 tiếng súng vang vọng trong không khí.

“Không...!” Raymond bật dậy khi nghe tiếng súng. Anh vừa thở hổn hển vừa quệt mồ hôi trên trán. Anh không biết những h́nh ảnh đó ở đâu ra, nhưng chúng rất thực, rất quen thuộc, cứ như anh đă ở đó, có thể quan sát t́nh huống

Raymond đứng dậy và suưt ngă khi ở trong buồng tắm để rửa mặt. Anh tiếp tục xối nước vào mặt cho tỉnh ngủ, không bị ảnh hưởng bởi giấc mơ. Cái PDA kêu lên. Raymond lau khô mặt rồi đọc tin nhắn anh vừa nhận được.

“Lại 1 nhiệm vụ khác” Anh lẩm bẩm

“Raymond Lam, mục tiêu tiếp theo của anh là 1 người phụ nữ. Anh không cần biết chi tiết về mục tiêu” Giọng nói bị bóp méo vang lên qua voice message. “Ảnh của mục tiêu cũng như thời gian và địa điểm chính xác sẽ được gửi cho anh trong 24h tới”

Có mục tiêu mới để giết không phải là việc j` mới mẻ đối với Raymond. Anh ấn nút tiếp theo và giọng nói lại vang lên “Mục tiêu tiếp theo của anh tên là Charmaine Sheh”

Yeah, đă xong chap mới. Zô coi đê các thú iu

Worm
05-09-2008, 11:50 AM
Hehe, chap mới đê:D

Trụ sở bộ phận 47, 12:06 pm

Myolie rời bàn làm việc, “Giờ ăn đến rồi” rồi chạy lại kéo tay Ron “Đi thôi”

Ron vẫn đang tập trung cao độ, lần theo dấu vết của những chứng cứ và gạt tay ra “Không đói...”

“Thôi nào... anh có thể hoàn thành nốt khi ăn xong mà” Myolie nói, lại cố gắng rủ Ron đi nhưng anh chẳng hề nhúc nhích

“Lát nữa...” Ron nháy chuột vào 1 tài liệu trên máy tính, cố gắng đối chiếu vụ ám sát của Micheal Miu với những vụ ám sát khác nhưng v́ 1 vài lí do, những chứng cứ này chỉ cho thấy cái chết

Myolie biết rằng nếu Ron không hoàn thành việc `j đang làm th́ sẽ không ṛi khỏi bàn làm việc “Thật bướng bỉnh...” Myolie lẩm bẩm. Cô nh́n lên và thấy Kevin đang đi xuống cầu thàng từ văn pḥng “Sếp đi ăn không?”

“Đó là tất cả những j` cô nghĩ” Kevin đùa “Nhưng tôi không thể, sếp lớn muốn tôi gặp ai đó”

Myolie nhận ra rằng sự lựa chọn cuối cùng của cô là bạn trai Sammul. Cô đi ra ngoài và gọi cho anh ngay lập tức. Khi cô vừa bước ra th́ người đại diện của văn pḥng đầu năo bước vào trong cùng với ai đó có vẻ như giữ 1 chức vụ quan trọng theo sau.

“Đây là Kevin Cheng, lănh đạo của bộ phận 47” Người đại diện giới thiệu

Kevin có thể nhận ra gương mặt đó ở bất cứ nơi nào “Moses Chan...”

Moses và Kevin gặp nhau khi c̣n đang học đại học ở Anh. Họ cùng ở chung trong 1 kí túc xá nhưng lại học 2 bằng khác nhau. Moses cười và bắt tay với Kevin “Lâu quá không gặp... thế giới nhỏ bé thật”

“Anh về từ khi nào?” Kevin hỏi. Anh không gặp lại người bạn này đă khoảng 8 năm

“Mới thôi...” Moses trả lời, “Tôi được điều đến đây bới chính phủ Anh để điều tra những việc rắc rối xảy ra ở Hong Kong liên hệ trực tiếp đến các quan chức trong chính phủ”

“Moses được phép vào trong bộ phận 47 nên anh ấy có thể truy cập vào mọi cơ sỏ dữ liệu liên quan đến vụ án” Người đại diện đưa cho Kevin bản báo cáo

Kevin đọc nó cẩn thận. Dù anh và Moses là bạn thân nhưng anh vẫn phải đề pḥng trường hợp thông tin của 1 vụ án nào đó bị lộ ra ngoài “OK, đến văn pḥng của tôi đi...”

Kevin và Moses đi lên cầu thang đến văn pḥng. Ron đang tập trung nhưng vẫn chú ư đến Moses. Anh nh́n lưng của Moses khi anh đi lên cầu thang và cảm thấy như đă gặp Moses ở đâu đó. Dù anh chỉ nh́n được cái lưng nhưng vẫn có 1 cảm giác quen thuộc trỗi dậy trong ḷng.
----------------------------------------------
Cổng trường tiểu học WC, 3:42 pm

Jacky đang đứng đợi Bosco đến đón giữa trời nắng. Đă 30’ sau khi tan học và Bosco – đă hứa sẽ đến đón cậu - vẫn không thấy đâu. Jacky nh́n đồng hồ. Cậu không nghĩ Bosco sẽ đến đón và quyết định sẽ tự đi về nhà.

Jack sang đường, đi dọc vỉa hè và dừng lại trước cổng công viên, “Ḿnh có nên vào đây không nhỉ?” Jacky nhớ Bosco luôn đưa cậu đến đây sau khi tan học. Nghĩ vậy, Jacky bước vào trong. Cậu đi dọc c̣n đường nhỏ nhưng không báo trước, có ai đó đă bế cậu lên khỏi mặt đất

“Cứu với!” Jacky hét lên, đá vào chân của người lạ mặt, cố gắng thoát khỏi ṿng tay của ông ta “Cứu...” Nhưng người lạ mặt đă bịt mồm cậu lại khiến cho không 1 âm thanh nào có thể phát ra nữa.

Người đàn ông vẫn tiếp tục chạy nhưng bỗng bị kéo lại từ phía sau. Hắn ngă xuống đất Jacky nằm lên người. Jacky thấy người vừa kéo tên cướp xuống đất là người đàn ông trong khu mua sắm hôm nọ. “Cứu...”

Raymond bế Jacky ra, giẫm chân lên ngực tên bắt cóc “Mày nghĩ mày đang làm j` đấy hả?” Anh lạnh lùng hỏi

“Không có j`...” Tên bắt cóc trả lời, giọng run run

Hắn cố đứng dậy nhưng không được, chỉ có thể thở mà thôi. “Nếu tao thấy mày ở gần đây lần nữa th́ tao chắc chắn là mày sẽ không nh́n thấy j` vào cuối ngày đâu” Raymond cảnh cáo và bỏ chân ra

Tên bắt cóc đứng dậy và cút khỏi công viên nhanh nhất có thể. Raymond lại tiếp tục đi và Jacky th́ đi theo anh. Cậu cứ đi theo Raymond cho đến khi họ dừng lại trước 1 cửa tiệm tạp hoá. Raymond dừng bước, nghe thấy tiếng bụng của Jacky đang biểu t́nh, anh bước vào trong và mua cho cậu 1 cái sandwich

“Này...” Anh đưa cái sandwich cho Jacky

“Cám ơn chú” Jacky cười, nhận lấy cái bánh nhưng nhận ra Raymond vẫn mang bộ mặt vô cảm, “Chú có muốn 1 nửa không?”

Raymond vẫn luôn đeo kính râm, nh́n cậu bé 1 lúc rồi nhận lấy nửa cái sandwich và bắt đầu ăn, “Sao cháu lại 1 ḿnh nữa? Bố mẹ cháu đâu?”

Jacky thở dài, “Chú cháu lẽ ra phải đi đón cháu, nhưng cháu cá là chú ấy đă quên mất”

Raymond cắn 1 miếng sandwich nữa, vẫn lắng nghe Jacky nói, “Hôm nay chúng cháu có bài kiểm tra ở trường” Jacky nhanh chóng ăn xong, mở cặp và lấy bài kiểm tra của cậu ra, “và cháu đều làm đúng” cậu cho Raymond xem, “Mệ nói nếu cháu làm đúng hết th́ mẹ sẽ đưa cháu đến Disneyland” Jacky hào hứng nói

Raymond cắn miếng cuối cùng và nh́n vào bài kiểm tra. Anh xoa đầu cậu, “LÀm tốt lắm”

Jacky bỗng nghe có tiếng ai đó gọi, “Jacky!” 1 giọng phụ nữ vang lên

“Mẹ” Jacky giơ tay vẫy Charmaine. Cô đang đi về phía cậu và Raymond

Raymond đang quay lưng về phía Charmaine. Anh không muốn bị nh́n thấy và không nói lời tạm biệt, anh đi về phía góc phố và biến mất trong vài giây

“Jacky!” Charmaine ôm chặt lấy cậu, “Chú Bosco nói không t́m thấy con khi chú đến đón”

“V́ chú ấy đă muộn khoảng 1 tiếng” Jacky giải thik

Charmaine lắc đầu, “Bosco sẽ nhận được sự trừng phạt thik đáng khi mẹ gặp” Charmaine cầm cặp của Jacky, “Con vừa nói chuyện với ai đấy?”

“Là chú đă mua đồ uống cho con ở khu mua sắm” Jacky cầm lấy cái cặp và đeo nó sau lưng

Charmaine thấy ḱ lạ. Tại sao người đó lại xuất hiện trong khi Jacky ở 1 ḿnh? Cô không nghĩ rằng đó chỉ là sự trùng hợp đơn giản, “Nhớ những j` mẹ nói với con đấy, đừng nói chuyện với người lj và cũng đừng có chạy lung tung như thế nữa, nhớ chưa?”

Jacky giơ ngón cái lên với Charmaine và quay lưng lại để t́m Raymond nhưng không có dấu hiệu j` của anh lúc này
--------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 8:18 pm

“Anh cưới rồi?” Moses hỏi, có vẻ hơi sốc khi đang nhấp 1 ngụm nước, “Anh chưa từng nói với tôi anh đă cưới, bạn tốt nhỉ? C̣n không mời tôi đến đám cưới của anh.”

“Hm, trong thời gian đó chúng ta cùng tốt nghiệp, anh ở lại Anh c̣n tôi quay về Hong Kong. Hơn nữa, khi tôi đi anh cũng có cho tôi thông tin j` của anh đâu” Kevin nói khi nh́n nhanh cái đồng hồ, băn khoăn sao h này Charmaine và Jacky vẫn chưa về nhà

“Và anh đă có con... Anh đă thay đổi rồi” Moses cười, “Vậy tôi được gặp vợ anh chứ?”

“Để tôi gọi cô ấy” Kevin vừa định gọi cho Charmaine th́ có tiếng cửa mở, “Có lẽ là họ đấy”

Moses đứng dậy khi cửa mở và thấy sốc. Anh không tin anh nh́n thấy ai đang đứng ngay trước mặt. Charmaine đi vào trong, vẫn không nhận ra Moses đang đứng đây

“Jacky, vào nhà rửa tay rồi làm bài tập đi” Charmaine đóng cửa sau lưng lại

Kevin nắm tay Charmaine, “Đây là Charmaine, vợ tôi. C̣n đây là bạn cũ của anh, Moses Chan”

Charmaine như bị đông cứng khi nghe cái tên Moses. Cô từ từ nh́n lên và thấy Moses đang đứng ngay trước mắt ḿnh. Anh ta đă thay đổi và trông vẫn như 10 năm trước. Moses nh́n thẳng vào mắt Charmaine, không tin được vợ của Kevin lại là người đă chiếm được trái tim của anh ấy, là người phụ nữ anh yêu sâu đậm.

Moses không biết phải làm j`, “Chào...” Moses giơ tay ra, định bắt tay với Charmaine

Dù Charmaine có hơi do dự nhưng cô nhanh chóng nắm lấy bàn tay của Moses.

Moses nh́n đồng hồ, “Um... đến lúc tôi phải đi rồi. Tạm biệt.” Moses mở cửa và quay lưng lại nh́n Charmaine.

Charmaine không nói j`, vẫn nh́n vào cánh cửa đóng kín.

Kevin có thể thấy có j` đó không ổn, “Có chuyện j` không ổn sao?” và đặt tay lên trán Charmaine, “Em không khoẻ sao?”

Charmaine lắc đầu, “Không, anh đi xem con có cần giúp j` không, em đi đổ rác đă” Charmaine không đợ Kevin trả lời, cầm lấy túi rác và đi ra ngoài

*Bên ngoài khu chung cư Kingswood, 5:51 pm*

Charmaine đi xuống cầu thang, và cô đă đoán đúng khi Moses sẽ đứng đợi cô ở dưới. Cô đứng trước mặt anh ta đang nh́n thẳng vào mắt cô.

Moses đứng dậy, “Anh biết em sẽ xuống”

“Tại sao anh lại ở đây?” Charmaine hỏi, cố giấu đi cơn tức giận trong giọng nói

Moses không trả lời, anh có quá nhiều điều muốn hỏi cô, “Sao em không nói cho anh em đă cưới?”

“Sao tôi phải nói với anh?” Charmaine đáp lại, “Đó không phải là việc của anh” Charmaine quay đi định bước vào trong khu chung cư

“Anh có quyền được biết” Moses cao giọng khi nắm lấy tay Charmaine, không cho cô bước vào khu nhà.

Charmaine gạt tay anh ra, cô quay lại và nh́n thẳng vào mắt anh, “Để cho tôi yên”

Moses không chỉ giận mà c̣n buồn. Anh không nói j` và bước đi.

Charmaine nh́n theo anh, nắm chặt tay lại. Cô cảm thấy như sắp nổ tung lên. Cô cần phải b́nh tĩnh lại. Cô đi đến công viên mà Jacky vừa đến chiều nay. Dù đă tối nhưng công viên vẫn đông người đến nói chuyện, chơi với con cái hoặc chơi cờ.

Charmaine ngồi xuống cái ghế dài cạnh Raymond, vẫn ở đó nhận tin nhắn. Cả Charmaine và Raymond đều không nhận ra sau sau cuộc gặp gỡ chóng vánh. Cả 2 người ngồi im lặng trên ghế 1 lúc khá lâu

Raymond lấy PDA ra, đợi tin nhắn về ngoại h́nh và địa điểm của mục tiêu kế tiếp. Cái PDA vừa rung khi nhận tin nhắn mà anh vẫn đợi. Ngay lúc anh đang định ấn nút xem tin th́ nghe thấy tiếng thổn thức ngay bên cạnh. Anh tắt cái PDA và nh́n nhanh sang bên cạnh

Nước mắt rơi ra từ khoé mắt Charmaine khi cô nghĩ về quá khứ của ḿnh với Moses. Cô biết cô thấy giận và cắm ghét người đàn ông này nhưng v́ 1 vài lí do nào đó, cô không thể ngăn nước mắt cứ tiếp tục chảy. Raymond vẫn cứ nh́n cô khóc qua kính râm. Anh cất cái PDA vào trong túi, tiếp tục ngồi cạnh Charmaine khi nước mắt cô vẫn tiếp tục trào ra.

Vài phút trôi qua, Raymond phải đi nhưng Charmaine vẫn tiếp tục khóc bên cạnh anh ấy. Raymond lấy trong túi ra 1 gói giấy ăn nhỏ, đặt nó bên cạnh Charmaine và bỏ đi.

Charmaine thở sâu và lấy tay gạt nước mắt. Cô không thể Moses làm khổ bản thân. Cô c̣n không nhận ra Raymond đă ngồi bên cạnh cô hay để gói giấy ăn trên cái ghế. Cô dựa vào thành ghế, vô t́nh làm rơi gói giấy ăn. Charmaine cúi xuống và nhặt nó lên. Cô ngẩng đầu lên, có cảm giác như ai đó đă cố ư để gói giấy ăn ở đây, nhưng cô không thấy có bất cứ dấu hiệu nào của người này.

Worm
05-16-2008, 07:44 AM
Nơi ẩn náu, 10:08 pm

Raymond mở cửa và bước vào trong. Anh bỏ kính ra, cởi áo khoác rồi ném chúng lên giường. Raymond bước vào toilet để rửa mặt và bỗng nhớ ra anh chưa xem tin nhắn của mục tiêu kế tiếp.

Raymond bật cái PDA lên, xem kĩ thời điểm và địa điểm của vụ sắp tới. Anh bấm nút để nhận ảnh của mục tiêu. Gương mặt của Charmaine hiện lên trên màn h́nh của anh, “Là cô ấy?”

Raymond không biết anh có nh́n đúng không, nhưng người này trông giống cô gái đă khóc trong công viên. Mặc dù lúc đó, Raymond không nh́n rơ khuôn mặt của Charmaine nhưng anh vẫn nhận ra cô. Anh tắt cái PDA và đặt nó lên bàn. Anh biết rơ luật khi làm sát thủ, đó là không được hỏi lí do v́ sao phải giết người và luật này luôn tiếp tục. Anh mở khoá két sắt, lấy ra 1 cái cặp. Anh ngồi xuống bàn, bật đèn lên và mở cái cặp ra. Raymond cẩn thận nhấc các bộ phận của súng bắn tỉa ra, lắp chúng lại chuẩn bị cho mục tiêu kế tiếp.
------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 10:18 pm

Kevin ngồi trên ghế đợi Charmaine trở về. Anh nh́n đăm vào cửa và ngồi chờ, lo lắng, “Tưởng cô ấy chỉ đi đổ rác thôi?” anh lẩm bẩm

Kevin vừa với lấy điện thoại th́ Charmaine mở cửa. Anh đứng dậy và đi về phía cô, “Em ở đâu suốt cả buổi tối vậy? Anh lo quá”

Charmaine không nói j` và chỉ nh́n vào Kevin, mắt vẫn đỏ sau khi khóc ở công viên. Kevin không những nh́n thấy mà c̣n cảm thấy Charmaine đang buồn về cái j` đó. Anh nắm tay cô và dẫn cô ra ngồi ở ghế, “Chuyện j` thế?”

Charmaine cười gượng và lắc đầu. Cô dựa đầu vào vai Kevin, ṿng tay qua ôm lấy anh thật chặt. Mặc dù Kevin biết có j` đó không ổn nhưng anh không muốn ép Charmaine. Nếu cô muốn th́ cô sẽ nói với anh. Kevin ôm lấy Charmaine, tựa đầu anh vào đầu cô và xoa đầu cô 1 cách nhẹ nhàng, dễ chịu

Cả Kevin và Charmaine ngồi im lặng 1 lúc. Charmaine cảm thấy rất thoải mái trong tay Kevin. Anh buông cô ra, “Thấy đỡ hơn chưa?”

Charmaine mỉm cười, “Cám ơn anh”

Kevin bóp vai cho Charmaine và cười, “Anh là chồng em mà, ngốc quá. Không cần phải cám ơn anh. Anh có bổn phận phải chăm sóc em mà.”

Những lời nói này khiến tim Charmaine chùng xuống. Trong lúc này, cô thấy vui buồn lẫn lộn, không phải v́ Moses mà v́ Kevin quá tốt đối với cô. Cô thực sự không muốn làm tổn thương anh nhưng trong tương lai nếu cô phải, th́ cô sẽ làm.
----------------------------------------------------
Khu chung cư phía Nam, 7:21 am

Myolie định đi làm sớn để hoàn thành nốt việc. Cô hối hận khi đă không nghe lời Ron là hoàn thành việc trước khi đi làm việc khác. Tuy nhiên, với sự thông minh của cô th́ quả thực không khó cho lắm để hoàn thành việc. Cô bước ra ngoài và thấy Sammul đang ngủ gật, đợi ở ngoài.

“Anh làm j` ở đây sớm thế?” Myolie hỏi, đánh thức anh dậy

Sammul bật dây, “Huh?” Anh ngáp to, “Anh đến đón em đi làm”

“Tại sao?”

Sammul găi đầu, nghĩ rằng đó là điều quá hiển nhiên, “V́...” nhưng trước khi anh kịp nói j` th́ 1 chiếc xe đơ ngay vỉa hè

“Này,” Ron gọi to, “Có muốn đi nhờ không?”

“Uh” Myolie leo lên xe Ron, bỏ mặc Sammul đứng ở trên phố, “Anh về ngủ đi. Em gọi lại sau”

Sammul thở dài khi Ron và Myolie đi khuất, “Chỉ muốn dành chút thời gian ở bên em thôi” Anh lẩm bẩm

Myolie vặn nhạc trong xe Ron to lên nhưng anh lập tực vặn nó nhỏ lại, “Cô có nghĩ để Sammul ở đó 1 ḿnh là 1 ư kiến hay không?”

“Anh ấy tự giải quyết được” Myolie lại vặn volume to lên. Ron đánh nhẹ vào tay Myolie và lại vặn volume nhỏ lại.

“Nhưng Sammul có thể giận. Anh ta đă muốn đưa cô đi làm phải không?”

“Phải, nhưng chúng ta làm việc cùng nhau mà. Sẽ hợp lí hơn khi anh cứ đưa tôi đi” Myolie nói

“Có vẻ đúng” Ron nghĩ đó là 1 sự giải thik hợp lí, “Này, cô có biết Moses Chan là ai không?”

Myolie nhún vai, “Không phải anh ta chỉ là quan chức chính phủ bên Anh thôi sao? Sao anh hỏi vậy?”

“Chỉ hỏi thôi...” Có lẽ Ron đă hơi đa nghi về sự quen thuộc của Moses
----------------------------------------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 8:14 am

Ron và Myolie đi ra khỏi thang máy và nh́n thấy Kevin đang đứng ngoài trụ sở, “Chào Kevin” 2 người cùng nói

“Chào” Kevin nhận dạng vân tay xong th́ bước vào trong trụ sở với Ron và Myolie theo sau. Kevin nhướn lông mày và nh́n qua đồng hồ, “Cô có đến hơi sớm không Myolie?”

Myolie biết Kevin đang trêu, “Thi thoảng tôi cũng đến sớm”

Ron lắc đầu, “Theo như trí nhớ của tôi th́ đây là lần đầu tiên trong ṿng 3 năm cô đến sớm”

Myolie đánh vào tay Ron và ngồi xuống bàn làm việc. Kevin đi lên cầu thang, vào trong văn pḥng và hơi giật ḿnh khi thấy Moses đang ngồi trước bàn làm việc của anh, “Chào...” Moses nói

“Chào... um... anh làm j` ở đây sớm vậy?” Kevin hỏi và đóng cửa lại

Moses đứng dậy, “Chỉ định bắt đầu t́m thứ mà tôi cần thôi.”

“Oh” Kevin ngồi xuống ghế và lấy 1 cái USB ra, “Đây là hồ sơ liên quan đến chính phủ Anh trong 10 năm nay”

“Thế c̣n những hồ sơ khác? Không lẽ tôi không thể truy cập những cơ sở dữ liệu khác?” Moses hỏi

“Tôi nhận được lệnh là chỉ đưa cho anh những hồ sơ này thôi. Mong anh hiểu” Kevin đưa cho Moses cái USB, “Xin lỗi”

Moses nhận lấy cái USB, “Tôi hiểu”. Anh đứng dậy và đi ra ngoài. Anh c̣n không them nh́n đến hồ sơ mà Kevin đă đưa. Anh biết rằng với Kevin th́ rất khó có thể lấy được thông tin mà anh cần. Mặc dù Kevin là bạn thân của Moses nhưng chứng cứ mà anh phải có được quan trọng hơn t́nh bạn rất nhiều
---------------------------------------------------------
Trên phố, 3:16 pm

“Chú Bosco, cháu vẫn không hiểu tại sao mẹ vẫn nhờ chú đến đón cháu khi mà lần trước chú không đến?” Jacky hỏi khi đang đi bên cạnh Bosco và Niki

“À...” Bosco mở miệng, cố gắng nghĩ đến 1 lí do nào đó

“Chính v́ thế nên cô mới ở đây, Jacky” Niki nh́n Bosco và mỉm cười, “Mẹ nói cô phải đi với Yi Gor và giám sát ảnh đến đón cháu”

“Không phải thế, đừng có nói dối con nít” Bosco biết đó là những j` Charmaine đă nói. Sau lần đó Charmaine không dám để Bosco đi đón Jacky 1 ḿnh nữa, “Jacky sẽ không tin những điều ngớ ngẩn, phải không?”

Jacky không biết phải trả lời thế nào, “Um... mẹ luôn có quan điểm hợp lí”

“J` cơ? Nhớ nhé Jacky, cháu tự t́m lấy người chơi điện tử với cháu đi. Cháu xúc phạm chú rồi” Bosco đi nhanh hơn 1 chút bỏ mặc Jacky và Niki ở phía sau

“Chú...” Jacky định đuổi theo Bosco. Anh chàng là người duy nhất chịu chơi game với Jacky

Niki kéo cậu lại, “Ai cần chú Bosco chứ? Cô sẽ chơi với cháu”

Bosco không tin vào tai ḿnh. Anh dừng lại và quay lại với 1 cái nh́n chán ghét, “Em không thể chơi điện tử, với lại, em đang làm j` thê? Cố gắng chia rẽ chú cháu anh sao?” Bosco nắm lấy tay Jacky, “Chú cháu ḿnh chạy thi nhé? Xem ai về đến nhà gặp mẹ trước”

Jacky không đợi Bosco nói xong liền chạy đi mất, “Cháu đúng là kẻ lừa đảo” Bosco gào lên khi bắt đầu chạy ngay sau Jacky

“Đợi em với” Niki gọi to, cố đuổi kịp 2 chú cháu

*Mái nhà, 3:30 pm*

Raymond trèo lên thang cứu hoả và lên trên nóc toà nhà. Anh mở cái cặp đằng sau lưng ra, nhanh chóng ráp khẩu súng lại, sẵn sàng giết mục tiêu sắp tới. Kể từ khi Raymond được huấn luyện là sát thủ, anh đă được dạy là phải giấu cảm xúc của ḿnh đối với bất ḱ ai. Thời gian dần dần trôi qua, với những vụ ám sát Raymond đă làm, anh đă quen với mọi cách thức ám sát. Với Raymond, giết người chỉ là 1 công việc, 1 công việc anh phải hoàn thành

Trong những năm đó Raymond đă rất thành công trong việc không có bất ḱ t́nh cảm j` đối với ai, đặc biệt là mục tiêu. Thực ra, v́ anh không biết họ, cuộc sống của họ không khiến anh để tâm vid anh không biết họ là người như thế nào. Anh không biết họ là người tốt hay xấu, điều duy nhất anh biết là anh được thuê để giết họ. Nhưng lần này th́ khác. Anh đă gặp mục tiêu của anh, dù chưa hề nói chuyện và chỉ ngồi cạnh cô ấy trong 1 khoảng thời gian ngắn, nhưng nó vẫn là 1 lần gặp gỡ.

Raymond đặt cái ống nḥm lên sàn nhà và nhấc khẩu súng lên. Anh nh́n qua ống kính, hướng súng về phía Charmaine. Raymond nh́n vào ống kính 1 lúc lâu. Anh không hiểu điều j` khiến anh mất nhiều thời gian để bóp c̣ đến vậy. Anh nhắm mắt lại và nhanh chóng mở ra, cố gắng tập trung hơn. Anh vừa mở mắt, định bóp c̣ th́ đột ngột dừng lại

“Jacky...” Raymond lẩm bẩm khi nh́n Charmaine cúi xuống chỉnh lại cái áo của Jacky, “Không thể nào...” Raymond điều chỉnh ống kính để nh́n rơ hơn và đó chính là Jacky mà anh biết. Raymond không nh́n vào ống kính nữa. Anh bỗng nhớ lại h́nh ảnh cậu bé trong mơ, h́nh ảnh của gia đ́nh cậu bé bị giết ngay trước mắt cậu

Mồ hôi chảy xuống từ trán Raymond. Đó là biểu hiện của sự yếu đuối. Anh không thể để những h́nh ảnh trong mơ hay thực tế là anh đă gặp Jacky cản trở việc anh định làm. Anh nắm chặt khẩu súng, nh́n qua ống ḱnh và ngắn vào Charmaine 1 lần nữa.

Cả 2 tay anh bỗng run lên khi mồ hôi vẫn chảy xuống từ trán. Raymond thở dốc và bóp c̣. Anh nh́n qua cái kính râm. Viên đạn đang bay về phía Charmaine. Đây là lần đầu tiên Raymond đứng nh́n đường đi của đạn, thường th́ anh chỉ bắn gọn nhưng lần này anh không chắc chắn lắm.

Viên đạn bay xuống và trúng cánh tay của Charmaine. Mọi người trên phố bắt đầu hét lên khi 1 viên đạn bay từ đâu đó. Charmaine ngay lập tức nằm đè lên Jacky, bảo vệ cậu. Cả Bosco và Niki lập tức nằm xuống sàn và bảo vệ họ

Raymond không thể tin được. Anh đă bắn trượt. Anh gục xuống sàn nhà. Đây là lần đầu tiên trong nghề là sát thủ anh bắn trượt. Anh không thể nghĩ ra cái j` làm anh bắn trượt, là Jacky hay là cái j` khác

Worm
05-17-2008, 12:19 PM
Chap típ đê, cóa j` pà con cứ góp ư về cách dịch nhá

Bệnh viện, 4:25 pm

Kevin xồn vào bênh viện với Moses theo sau. Anh thấy tim ḿnh như bị đâm khi biết Charmaine bị bắn, “Chào, tôi đang t́m 1 bệnh nhân bị bắn. Tên cô ấy là Charmaine Sheh”

“Để tôi kiểm tra” cô y tá nhanh chóng kiểm tra cái máy tính, “Cô ấy vẫn ở pḥng cấp cứu, mời anh ra kia ngồi đợi. Bác sĩ sẽ ra ngay khi có thể”

“Vẫn ở trong pḥng cấp cứu?” Kevin không biết t́nh trạng của Charmaine ra sao. Anh đi đến bên căn pḥng và đợi, “Làm ơn, đừng có bề j`...”

Moses cũng lo không kém. Anh đă gặp lại Charmaine và dù cuộc gặp đó không như anh mong đợi, anh vẫn không muốn những lời hôm đó là những lời cuối cùng họ nói với nhau

“Sao lâu thế?” Kevin nói, không c̣n kiên nhẫn, “Để tôi đi xem sao” Anh định kéo tấm màn ra th́ Moses giữ anh lại.

“Bố” Jacky gọi trong khi chạy về phía Kevin

“Jacky!” Kevin cúi xuống và xem xét cậu từ đầu đến chân, “Con không sao chứ?”

“Con ổn... chỉ hơi sợ thôi. Con là 1 cậu bé mạnh mẽ” Jacky cười, đảm bảo với Kevin là cậu ổn

Niki và Bosco đi ra từ pḥng cấp cứu. Kevin nhảy dựng lên, “Cô ấy thế nào rồi?”

Niki có thể thấy Bosco không có ư định trả lời câu hỏi này, “Chị ấy đang khoẻ...”

“Nhưng...”

“Kevin” Charmaine ngồi trên cái xe lăn, tay được băng lại và được 1 y tá đẩy ra

Kevin đẩy Bosco ra và lao đến bên Charmaine, “Có đau không em? Em ổn chứ?” Anh ôm cô thật chặt trong tay, “Em làm anh sợ quá”

“Kevin, anh đang đè lên vết thương của em” Charmaine nói, cảm thấy đau khi Kevin đè tay lên vết thương

Kevin vội buông cô ra, “Xin lỗi, em cảm thấy khá hơn chưa?”

Charmaine mỉm cười và gập đầu. Cô thoáng thấy Moses xuất hiện. Cô thực sự không hiểu tại sao Moses lại ở bệnh viện và bỗng dưng anh ta lại tỏ ra thân mật đến vậy, “Um... Bác sĩ nói em phải ở lại đây 1 đêm, anh đi đăng kí hộ em nhé”

“Tất nhiên” Kevin bế Jacky đi cùng trong khi Bosco và Niki đẩy Charmaine vào pḥng

Charmaine ngồi lên trên giường, nh́n Bosco ngụ ư ra đóng cửa. Bosco gật đầu, nh́n quanh để chắc chắn là không có ai nghe lén và đóng cửa lại.

“Chị có nghĩ họ biết chúng ta có nó không?” Niki hỏi

“Đó là 1 khả năng, nếu không th́ chẳng lẽ lại có 1 lí do nào khác khiến họ tấn công chị. Họ biết chắc là chị có thứ họ cần.” Charmaine hơi nghi ngờ bằng cách nào mà có người lại biết cô giữ 1 nửa chứng cứ đó.

Bosco lắc đầu, “Em không nghĩ họ biết”

“Tại sao?” Niki ṭ ṃ hỏi

“V́ họ cần Dai Ga Jie sống để lấy thứ mà họ cần. Nếu chị ấy chết th́ mọi thứ đều biến mất” Bosco giải thik cho Niki

“Chuyện j` sẽ xảy ra nếu họ t́m cách truy cập vào hệ thống đó?” Charmaine thực sự nghi ngờ v́ bây h mọi chuyện đều có thể xảy ra

“Nếu không có em th́ chắc chắn họ không thể truy cập vào hệ thống đó, mặc dù sự thật là em đă tạo ra chương tŕnh đó không được hoàn hảo cho lắm. Và nếu họ cố gắng truy cập vào, hệ thống sẽ tự động đóng lại ngay” Bosco lấy làm hănh diện về sự tuyệt vời của chương tŕnh bé nhỏ đó có

“Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải cẩn thận. Không ái trong chúng ta được phép bị vạch mặt.” Charmaine cảnh cáo 2 em, “Nêu Kevin biết th́ sẽ rất khó để t́m ra 1 nửa chứng cứ c̣n lại”
------------------------------------------------------
Nơi ẩn náu, 8:14 pm

Raymond về nhà sau vụ ám sát thất bại đầu tiên. Anh bước vào trong và nhận thấy có ai đó đứng đằng sau anh. Với động tác nhanh nhẹn anh rút khẩu súng ngắn ra, chĩa thẳng vào đầu người này, “Anh là ai?”

“Lâu quá không gặp, Raymond Lam” Người lạ mặt quay lại và để lộ ra gương mặt của ḿnh

Raymond chậm răi hạ sungd xuống khi nhận ra gương mặt quen thuộc, cái gương mặt mà anh không gặp 10 năm nay, “Sunny?”

“Tôi nghĩ anh biết tại sao tôi ở đây, Raymond Lam” Sunny nói, kéo cái ghế gần đo lại và ngồi xuống

“Tôi biết” Raymond nói, biết rơ lí do tại sao, “Tôi đă thất bại...”

Sunny ngồi đối diện với Raymond và nh́n chằm chằm vào anh. Nhưng cái nh́n này không hề biểu lộ sự giận dữ hay thất vọng. Anh mỉm cười, nói, “Lần đầu tiên, Raymond Lam”

“Tôi biết...” Raymond biết rơ Sunny là người như thế nào. Những j` anh ta thể hiện qua mặt không phải là những j` anh ta đang suy nghĩ

“Raymond Lam, tôi không định hỏi anh tại sao lại thất bại bởi v́ chẳng có lí do j`” Sunny đứng lên và bước về phía Raymond, “Tôi đă sắp xếp cho anh làm 1 vụ khác nên anh có thể lấy công chuộc tội.”

“Lần này tôi phải giết ai?” Raymond ṭ ṃ hỏi

Sunny lắc đầu, “Không ai cả. Tôi muốn anh tiếp cận Charmaine Sheh”

Raymond vẫn không hiểu tại sao điệp viên này lại có hứng thú với 1 người nội trợ b́nh thường đến như vậy. Thường th́ Raymond không hỏi, và cũng không có hứng thú với mục tiêu nhưng lần này là 1 sự ngoại lệ, “Tại sao?”

“Anh bắt đầu ṭ ṃ từ khi nào vậy?” Sunny hỏi

Raymond không chắc tại sao anh lại muốn biết, “Tôi là sát thủ. Tôi giết người. Đó là tất cả những j` tôi làm nhưng anh lại muốn tôi tiếp cận Charmaine Sheh. Tôi muốn biết lí do”

Sunny thở dài và lại ngồi xuống, “Tôi sẽ nói thật với anh, Raymond Lam. Charmaine Sheh không đơn giản như anh thấy đâu. Cô ta có trong tay chứng cứ mà ai cũng cần, ai cũng muốn. Không chỉ điệp viên mà cả chính phủ cũng muốn nó. Nhưng cô ta chỉ giữ 1 nửa. Nửa c̣n lại ở trong khu vực kiểm soát của bộ phận 47. Việc anh phải làm là tiếp cận cô ta và t́m ra nơi mà cô ta giấu chứng cứ này”

Raymond lắc đầu, “Tôi là sát thủ. Tôi không biết cách...”

“Anh sẽ phải làm. Anh không muốn có 1 nhiệm vụ thất bại nữa phải không?”

Raymond có thể thấy lời nói của Sunny có ư đe doạ, “Đó là chứng cứ j`?” Raymond hỏi, biết rơ là không c̣n lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận làm nhiệm vụ

“Nói thật, tôi không biết. Chính thế nên anh mới phải t́m ra” Sunny đứng dậy và đi về phía cửa, “Tôi sẽ liên lạc với anh sau”

Raymond thở sâu. Giết người là 1 chuyện nhưng tiếp cận người khác để lấy thông tin là 1 chuyện hoàn toàn khác, mặc dù thật sự là anh không biết bản thân đang t́m cái j`, và anh cũng không biết cách để tếp cận Charmaine. Anh ngồi trên ghế, nghĩ 1 lúc lâu và sự lựa chọn duy nhất mà anh có thể có được là Jacky
-------------------------------------------------
Nhà Chan, 9:24 pm

Moses từ bệnhviện về nhà sau khi thăm Charmaine. Mặc dù chỉ nh́n thấy cô vài phút nhưng đó là những j` anh cần. Anh đi vào nhà và thấy vài cái va lỉtên sàn bên cạnh cái ghế tựa

“Dai Gor” Tavia gọi to khi chạy xuống cầu thang

“Sao em lại ở đây?” Moses hỏi, hơi ngạc nhiên, “Anh tưởng em quay về Anh rồi chứ?”

“Phải, nhưng anh không ở đó. Chán lắm” Mặc dù Tavia chỉ là con nuôi nhưng t́nh cảm giữa cô và Moses rất tốt đẹp. Cô cảm thấy vui và tự hào khi có 1 người anh tuyệt vời như thế

“Bố mẹ có biết em ở đây không?” Moses hỏi dù đă biết là Tavia không hề nói j` với ai

“Um... tất nhiên rồi” Tavia nói dối, “Em ra ngoài chút đă...”

“Tối vậy sao?” Moses hỏi, hơi lo lắng. Tavia không về Hong Kong đă vài năm

“Em được mà” Cô nói to khi chạy ra khỏi nhà nhanh chóng

Moses thở dài, nhấc 3 cái vali của tavia lên pḥng cô và đi về pḥng ḿnh. Moses ngồi trên giường 1 lúc lâu. Thứ duy nhất ở trong đầu anh lúc này là Charmaine. Anh cúi xuống, mở ngăn kéo ra, sắp xếp lại chỗ quần ao để lộ ra 1 quyển album cũ. Anh cầm nó lên và mở ra

Moses mỉm cười khi xem lại quyển album toàn là ảnh của anh và Charmaine. Anh nhớ moi thời khắc anh dàn cho cô thật sự rất hạnh phúc, có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Anh biết trong khoảng thời gian này, Charmaine cũng cảm thấy như thế. Moses lật sang trang nhưng lại hết quyển. Gương mặt anh chuyển từ vui vẻ sang hối hận. Anh đóng quyển album lại, đặt nó trong ngăn kéo. Ở thời điểm này anh không thể để bản thân xao nhăng. Anh trở về Hong Kong v́ 1 mục đích duy nhất

Moses lấy cái USB Kevin đưa cho. Mặc dù anh biết nó không có thứ anh cần nhưng anh vẫn xem qua. Nó không có thứ anh muốn, và bây h, v́ Kevin nên anh sẽ khó lấy được thứ anh cần. Moses thấy thật mỉa mai khi Kevin có mặt trong cả đời sống t́nh cảm và công việc. Mặc dù Kevin là bạn nhưng anh muốn hi sinh t́nh bạn này bởi 2 thứ anh muốn nhất
-------------------------------------------------------
Bên ngoài câu lạc bộ Star, 11:14 pm

Ron kéo Sammul ra khỏi câu lạc bộ, “Anh đừng làm phiền tôi nữa được không?” Ron nói giận dữ v́ Sammul liên tục làm phiền

“Tôi sẽ thôi làm phiền anh nếu anh nói cho tôi biết tại sao Myolie lại đối xử với tôi như thế” Sammul hỏi, kéo tay Ron

“Tôi nói rồi, tôi không biết” Ron đẩy tay Sammul ra, “Sao anh không hỏi cổ?”

“Tôi sợ...” Sammul trả lời khẽ nhưng cũng đủ cho Ron nghe thấy dù đường đang khá ồn ào

“Anh sợ Myolie?” Ron không nói j` ngoài cười, “Sao anh lại có thể sợ cổ được nhỉ?”

“Tôi không biết. Dù cô ấy là bạn gái của tôi nhưng cô ấy luôn trội hơn tôi” Sammul giải thik, cố gắng không tỏ ra ngu ngốc

Ron chỉ đơn giản là không hiểu, “Tôi không hiểu sao anh lại hẹn cổ”

Sammul găi đầu và nghĩ về điều Ron nói 1 lúc. V́ 1 vài lí do nào đó mà anh thấy bản thân đă có 1 quan điểm hợp lí

Ron nh́n đồng hồ, “Tôi đi được chưa?”

Sammul vẫn mải mê suy nghĩ. Anh lờ Ron và tiếp tục nghĩ. Ron vẫy tay trước mặt Sammul nhưng anh không đáp. Ron không có tâm trạng để bàn luận về vấn đề của Sammul và Myolie v́ anh chưa hoàn thành xong việc mà anh cần làm

Ron đi dọc vỉa hè, tiến lại phía cái xe. Anh ngáp to và không biết đă muộn thế nào khi anh mở cửa xe, ngồi vào trong và bắt đầu mở máy. Ngay lúc anh đang định lái xe đi th́ cánh cửa phụ mở toang ra

Tavia nhanh chóng ngồi vào trong xe của anh và khoá cửa lại. Ron thực sự lúng túng trước những j` đang xảy ra. Tavia thở sâu và có vẻ sợ. Ron nh́n cô, “Um... cô là ai?”

tavianguyen
05-28-2008, 05:20 PM
Tiếp đi bạn ơi fic đang hay lắm. Post tiếp nhé. Cảm ơn bạn, ủng hộ bạn hết ḿnh.

Worm
05-29-2008, 03:12 AM
Trong xe Ron, 11:47 pm

“Cô là ai?” Ron nói, hơi lúng túng khi 1 cô gái lạ lại tự nhiên nhảy lên xe anh.

Tavia không trả lời câu hỏi này, nh́n nhanh qua gương trước. Cô mở to mắt để cố nh́n cho rơ hơn. 5 người đàn ông to lớn đă nh́n thấy cô trong xe Ron

“Chạy đi...” Tavia hét lên với Ron lo lắng

“Nhưng... Cô là ai và cô đang làm j` trong xe của tôi?” Ron hỏi thêm lần nữa để biết chuyện j` đang xảy ra trước khi lái xe đi.

Tavia quay lại và thấy gă đàn ông đang đến gần. Cô kéo áo Ron, “Lái đi, tôi sẽ nói cho anh biết sau”

Ron có thể nh́n thấy Tavia lo đến mức nào và bắt đầu nhấn ga. Tavia nh́n qua gương chiếu hậu 1 lần nữa và cuối cùng cũng b́nh tĩnh hơn 1 chút khi thấy gă kia mất hút. Cô thở phào nhẹ nhơm và thả lỏng trên ghế sau xe

“Um... Cô định nói cho tôi biết cô là ai chưa?” Ron hỏi lịch sự

“Oh... Tên tôi là...” Tavia bỗng dừng lời, “Tôi không hề biết anh, vậy sao tôi phải cho anh biết tên nhỉ?”

“Hả?” Ron vẫn c̣n lúng túng kể từ khi cô leo lên xe

“Làm sao tôi biết anh là người tốt hay xấu?” Tavia tiếp tục nói, “Tất cả những j` tôi biết là anh hơi khùng...”

“Hả?” Ron không thể hiểu nổi Tavia, “Nhưng cô leo lên xe tôi, không lẽ cô không khùng sao?”

“Dừng xe lại!” Tavia nói sau khi nghe lời b́nh phẩm của Ron

Ron đạp phanh ngay lập tức. Tavia không nói lời nào đă chộp lấy cái túi xách, mở cửa và đi ra khỏi xe Ron

“Thế tức là sao nhỉ?” Ron lẩm bẩm khi nh́n Tavia đi khỏi qua cái gương chiếu hậu
----------------------------------------------------
Bên ngoài khu chung cư Kingswood, 9:03 am

Raymond đi chầm chậm về phía nhà Charmaine. Tại thời điểm này anh không hề biết bản thân đang làm j`. Anh biết anh đă được sắp xếp cho làm 1 vụ khác, nhưng vụ này thực sự không giống vụ nào trước đó. Nó không đơn giản như chĩa súng vào đầu ai đó rồi bóp c̣, hay đâm con dao vào tim ai đó. Nó là tiếp cận với 1 người để lấy thông tin. Đối với Raymond th́ đây là vụ khó xơi nhất. Anh không thik giao tiếp với ai, và cũng không biết phải lấy chứng cứ j`

Raymond đến gần nhà Charmaine nhưng vẫn không biết làm thế nào để tiếp cận cô. Anh quay lại và thấy Jacky đang đứng đằng sau mỉm cười

“Chào chú” Jacky chào

Raymond nh́n Jacky qua cái kính râm không bao h được tháo ra, “Cháu lại ở 1 ḿnh nữa à?” Anh hỏi mà không biểu lộ nhiều cảm xúc lắm

Jacky lắc đầu và chỉ vào Kevin đang đi đến, “Đó là bố cháu...”

Kevin dừng lại và đứng cạnh Jacky. Mặc dù anh đă gặp Raymond từ trước trong băi đỗ xe nhưng lại không thấy mặt anh. Mặt khác, Raymond ngay lập tức nhận ra Kevin

“Ai đây Jacky?” Kevin hỏi

“Đây là chú Ray.” Jacky giới thiệu, “Chú ấy giúp con khi con đi lạc ở khu mua sắm và lúc chú Bosco quên không đón con ở trường”

Kevin giơ tay ra, “Cám ơn anh đă giúp con tôi. Nhân tiện, tôi là Kevin” anh mỉm cười

Raymond từ từ bỏ tay ra khỏi túi áo và bắt lấy tay Kevin, “Rất vui khi được gặp anh...”

Kevin quay lại phía Jacky, “Mẹ đă làm bữa sáng nên chúng ta nên lên trên và ăn...”

Jacky kéo áo Raymond, “Chú có muốn ăn cùng không?”

“Um...” Raymond nh́n Kevin để xem phản ứng của anh v́ Kevin không hề biết Raymond là ai

Jacky kéo áo Kevin, “Được không bố?”

“Tất nhiên.” Kevin mỉm cười và mở cửa vào nhà

*Bên trong căn hộ Kingswood, 9:14 am*

Charmaine ngồi trên ghế bành sau khi làm bữa sáng cho Jacky và Kevin. Cô nh́n chằm chằm vào vết thương, nghĩ xem ai lại muốn giết cô. Có lẽ họ muốn có chứng cứ mà cô đang giữ. Ngoài lí do đó ra, cô không nghĩ ra chuyện j` khiến cô trở thành mục tiêu của 1 vụ ám sát. Charmaine cảm thấy ở thời điểm này, tốt nhất là không nên để Kevin biết những j` cô biết. Và may thay, anh vẫn chưa hề nghi ngờ cô

Charmaine nghe tiếng khoá. Cô đứng dậy và mở cửa, “Về rồi à...” cô nói với Jacky và Kevin khi họ bước vào nhà. Khi cô vừa định đóng cửa th́ Raymond đứng ngay trước mặt, “Và đây là ai?” Cô hỏi

“Đây là bạn con, Ray” Jacky nói khi ngồi xuống bàn ăn

Raymond không có phản ứng j` ngoài nh́n chằm chằm vào Charmaine, 1 lúc sau anh mới mở miệng, “Chào...”

Charmaine có thể nghe được sự lạnh lẽo ẩn chứa trong giọng nói của Raymond. Cô không chắc chắn đó là j` nhưng người đàn ông này quả thật không đơn giản, “Oh.. Anh là bạn của Jacky?” Cô hỏi, cố giấu sự nghi ngờ

Raymond có thể nghe được qua giọng nói của Charmaine, rơ ràng cô không tin lắm anh và Jacky là bạn, “Phải...” Anh trả lời

“Sao 2 người cứ đứng trước cửa thế?” Kevin hỏi khi ngồi xuống bàn ăn

Raymond bước vào trong và ngồi cạnh Jacky trong khi Charmaine ngồi đối diện

“Thế anh làm nghề j`?” Kevin hỏi và cắn 1 miếng bánh

“Tôi là..” anh dứng lại 1 phần giây và nh́n Charmaine qua kính râm, “...kĩ sư máy tính”

“Oh thật sao?” Kevin tỏ ra thik thú với cuộc tṛ chuyện nho nhỏ này với Raymond và không nhận ra sự biểu lộ của Charmaine

Không biết tại sao Charmaine cảm thấy như Raymond đang nói dối. Cô chỉ cảm thấy người này không đơn giản như vẻ bề ngoài, “Hm... Làm sao mà anh và Jacky lại quen nhau?”

“Ở khu mua sắm khi cô lạc nó và cũng ở công viên khi cô quên không đón nó về” Raymond có ư xiên xỏ cô

Charmaine không biết mục đích của anh là j`, nhưng rơ ràng không phải là mục đích tốt. Cô đứng dậy, “Tôi phải đi đây” và lấy túi đi ra khỏi nhà

Kevin và Jacky nh́n nhau, không hiểu tại sao Charmaine lại giậnnhw vậy. C̣n Raymond, anh vẫn không hề biểu lộ tí t́nh cảm j` trên mặt và tiếp tục uống trà
--------------------------------------------------
Bên ngoài trung tâm mua sắm, 10:34 am

Niki đứng đợi Charmaine ở ngoài khu mua sắm. Vài phút sau Charmaine xuất hiện ở cửa chính, “Này... Bosco có đến không?”

“Sao Bosco lại đến?” Niki hỏi, hơi lúng túng v́ đây rơ rang là khoảnh khắc của 2 chị em, “Tại sao?”

Charmaine lắc đầu, “Không có j`”. Cô biết Niki sẽ không biết phải làm thế nào với người đàn ông đột ngột xuất hiện trong cuộc đời cô, chỉ có Bosco mới có thể giúp

Niki khoác tay Charmaine, “Đi nào...” và đi vào trong khu mua sắm. Điểm dừng đầu tiên của họ là cửa hàng túi. Cô cầm lên 1 cái, “Cái này thế nào?”

Charmaine vẫn nghĩ về Raymond và thứ anh muốn. Cô hoàn toàn lờ đi câu hỏi của Niki

Niki quá mải mê chọn túi nên cũng không để tâm đến chuyện Charmaine không trả lời cô. Cô bước đến quầy thu ngân và thấy cái túi xách mơ ước, “Em thik cái túi đó...”

Khi cô định lấy cái túi th́ 1 bàn tay khác lấy nó trước cô, “Này” Niki nói to, “Tôi nh́n thấy nó trước.”

Myolie quay lại và nh́n Niki, “Xin lỗi?”

“Tôi nh́n thấy cái túi đó trước!” Niki nói to và rơ ràng

“Tôi không nghĩ thế...” Myolie định đi nhưng Niki kéo cô lại khiến cô suưt ngă

“Tôi nghĩ thế đấy...” Niki nói to đến nỗi 1 nửa số người trong cửa hàng nh́n chằm chằm vào cô. Niki nh́n Myolie như muốn tát cô, “Cô cướp cái túi tôi muốn mua”

“Xin lỗi” Myolie thấy lời nói của Niki thật buồn cười, “Cô có trả tiền chưa? Hay cô có đặt trước không?”

“Không nhưng tôi nh́n thấy nó trước” Niki biện hộ

“Thế th́ cái túi này đâu phải của cô” Myolie ngẩng đầu lên và đi về phía quầy thu ngân để trả tiền

Niki giậm chân xuống đất, “Đó là túi của tôi”

Charmaine cuối cùng cũng thoát ra khỏi ḍng suy nghĩ về Raymond và bước về phía Niki vẫn c̣n đang giận, “Chuyện j` thế?”

“Ai đó lấy túi của em” Niki nói to

“Th́ chọn cái khác” Charmaine thực sự không nghĩ đó là 1 vấn đề lớn v́bây h cô có nhiều việc quan trọng để lo đến
-------------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 12:54 pm

Charmaine và Niki bước vào trong thang máy về nhà. Thang máy dừng lại và Niki - chỉ ở dưới Charmaine 2 tầng - bước ra ngoài, vẫn c̣n giận việc Myolie mua mất cái túi, “Em sẽ gọi cho chị sau...” Cô nói với Charmaine khi cửa thang đóng lại

Niki mở cửa đánh rầm 1 cái và ngay lập tức chạy vào pḥng của Bosco. Cô tiếp tục gơ cửa, “Yi Gor, dậy đi”

Bosco ngủ say như con heo con. Anh không hề nghe thấy tiếng Niki đang gào thét bên ngoài, “Dậy đi” Cô tiếp tục đập cửa mạnh đến nỗi tưởng như có 1 cơn động đất nhỏ

Bosco ngáp to khi nghe giọng Niki. Anh trở ḿnh và vươn tay ra mở cửa cho cô, “Em muốn j` đây?” Anh hỏi khi mắt vẫn nhắm tịt

“Có người lấy túi của em. Em muốn anh lấy lại nó cho em”

“Anh mệt lắm” Bosco vẫn nhắm mắt và tiếp tục ngủ

“Làm ơn đi...” Niki lay Bosco dậy, “Yi Gor, làm ơn đi. Dai Ga Jie bảo anh giúp em đấy”

“Ha” Bosco cười to, “Phải, chị ấy sẽ không quan tâm đến mấy chuyện này cũng như chị ấy sẽ không bảo anh làm những điều ngớ ngẩn”

“Làm ơn...”

Bosco cuối cùng cũng phải đầu hàng. Anh biết nếu anh không giúp cô th́ anh sẽ không bao h có được những giây phút b́nh yên trong đời, “Có địa chỉ của cô ta không?”

Niki lắc đầu, “Không...”

“Thế có biết tên không?” Bosco hỏi

“Có, em thấy tên cô ta trên thẻ tín dụng. Myolie Wu” Niki nói

“Myolie Wu...” Bosco nhắc lại, “Hôm nay là ngày xui xẻo của cô rồi...”

Worm
05-30-2008, 03:35 AM
Trên phố, 2:34 pm

Bosco đứng ngoài 1 cửa tiệm gần nhà Myolie. Vị trí mà anh đang đứng có thể nh́n thấy rơ lối ra vào của nhà cô. May mà Niki đă cho Bosco tên của cô nàng, khiến cho việc t́m kiếm địa chỉ dễ dàng hơn 1 chút. Anh đă dứng ngoài này 1 tiếng để đợi Myolie ra ngoài

Vài phút sau, Myolie bước ra khỏi nhà. Bosco vẫn luôn cầm 1 cốc nước, đi về hướng ngược lại nhưng vẫn thấy được chính xác cô đi đâu. Myolie dừng ở chỗ đèn giao thông, chuẩn bị đi về phía Bosco. Bosco uống 1 ngụm nước và bắt đầu đi khi đèn chuyển sang xanh. Bosco thấy có cơ hội khi đến gần Myolie. Bosco vẫn đi thẳng về phía Myolie nhưng đột nhiên lại vấp ngă vào người Myolie, làm đổ hết nước lên áo cô

“Ah...” Myolie kêu lên khi cô cảm thấy nước thấm qua áo. Cô đánh bật đi cốc nước trên tay Bosco và đẩy anh ra ngoài.

Bosco lùi lại và trong lúc đó anh kéo theo cái ví tiền của Myolie và giấu nó trong ống tay áo, “Tôi rất xin lỗi...”

“Đi đứng cẩn thận chứ” Cô nói giận dữ là cô phải về nhà và thay quần áo

Bosco, đeo kính râm che hết nửa mặt vẫn tiếp tục xin lỗi, “Xin lỗi, tôi không cố ư...”

Myolie nh́n nhanh Bosco rồi quay lại, cố gắng lau sạch vết nước. Bosco mỉm cwoif khi thấy Myolie quay về nhà. Anh lấy cái ví ra và xem lại địa chỉ chính xác của cô. Bosco lại đợi thêm vài phút nữa để Myolie ra khỏi nhà lần nữa. Cuối cùng sau 10’, Myolie bước ra khỏi nhà với bộ quần áo khác. Nhưng lần này Bosco không đi theo cô nữa mà bước về phía ngược lại. Anh tiếp tục đi cho đến khi gặp đồn cảnh sát.

Bosco đi và bên trong và bước tới khu vực thông tin, “Chào, tôi nhặt được cái ví này trên đường và tôi muốn trả lại nó”

“Cám ơn, không có mấy người trả lại ví khi họ nhặt được đâu”viên cản sát cười và cầm cái ví Bosco đưa ra, “Tôi sẽ liên lạc với chủ nhân của nó”

Bosco mỉm cười và rời khỏi đồn cảnh sát. Anh không thể làm j` ngoài gắn 1 nụ cười toe toét trên mặt. Lí do duy nhất khiến anh lấy cái ví của Myolie là để đảm bảo rằng cô sẽ không ở nhà khi anh đi lên. Điểm dừng tiếp theo của Bosco là tiệm hoa. Anh bước vào, mua bó hoa đầu tiêna nh nh́n thấy và đi về phía nhà của Myolie

Anh ấn chuông ở hành lang khu chung cư, “Chuyển đến cho cô Wu”

Người bảo vệ nh́n qua camera và mở cửa để Bosco vào trong. 1 lần nữa, Bosco t́nh cờ bước vào trong hành lang, “Tôi cần chuyển bó hoa này cho cô Wu”, anh giả vờ nh́n vào tấm card

“Anh cần phải để lại tên và số chứng minh thư” người bảo vệ nói

Bosco mỉm cười và rất muốn làm vậy. Là 1 tên trộm chuyên nghiệp anh không thể chỉ có 1 cái tên. Anh lấy cái chứng minh thư giả ra, viết tên giả và sdố chứng minh thư giả vào trong sổ theo dơi, “Cám ơn”

Bosco đi thang máy lên nhà của Myolie, “38A” Anh lẩm bẩm khi nh́n xung quanh để t́m nhà cô.

Bosco đứng trước cửa nhà cô và ấn chuông để chắc chắn là cô không có nhà. Sau 1 vài hồi chuông reo, không có ai trả lời, “Dĩ nhiên là cô không thể có nhà...” Anh lấy trong túi ra 1 cái móc khoá và đút vào trong ổ khoá. Anh xoay cái móc khoá1 chút và cuối cùng cũng nghe thấy 1 tiếng cạch nhỏ. 1 nụ cười xuất hiện trên gương mặt Bosco khi anh vặn nắm đấm cửa

Bosco nhanh chóng bước vào nhà, tay vẫn cầm bó hoa, “Nếu ḿnh là cái túi th́ ḿnh sẽ ở đâu?” anh tự hỏi. Bosco đi vào pḥng Myolie và xem xét khắp nơi trong tủ của cô nhưng không thấy j` cả. Anh thoáng thấy cái túivới logo của cửa hàng trên đó, “Mày đây rồi” Anh cầm cái túi lên kiểm tra, “Đưa mày về nhà thôi”

Bosco cầm lấy cái túi cũng như bó hoa và khoá cửa lại trước khi đi. Anh nhét cái túi vào trong túi cá nhân, đặt bó hoa trước cửa nhà đi thang máy xuống

“Cô Wu không có nhà, nên tôi để bó hoa trước cửa nhà cô ấy” Bosco nói với người bảo vệ, “Cám ơn, tạm biệt”

Bosco ra khỏi khu chung cư với 1 nụ cười chiến thắng trên mặt. Nhưng anh vẫn cảm thấy không thik thú j` khi phải đi trộm 1 cái túi, huống chi, trong mắt anh, nó cũng không phải là đẹp
--------------------------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 3:47 pm

Myolie ném cái túi lên bàn làm việc, ngả ḿnh xuống ghế sau khi trỏ về từ đồn cảnh sát. Ron lăn cái ghế đến bên Myolie, “Trời, xem ai mới xuất hiện này” Ron mỉa mai

Myolie ném 1 cái nh́n chết người khiến cho Ron phải lùi lại ít nhất 2m, “Đầu tiên, có người làm đổ cả cốc nước vào người tôi, sau đó th́ phải đến sỏ cảnh sát để lấy lại cái ví người ta trả lại khi nhặt được”

“Cô may thế c̣n j`” Kevin vừa nói vừa đi xuống từ văn pḥng

“Nhưng nó vẫn làm tôi mất dứt 1 ngày” Myolie gập tay lại, dựa đầu vào lưng ghế

Ron nhảy dựng dậy, với lấy tập hồ sơ và chạy lại chỗ Kevin, “Tôi có vài thứ muốn cho anh xem”

“J` đấy?” Kevin hỏi

“Tôi không biết nó là cái j` nhưng tôi nghĩ nên để anh biết trước những ng` khác” Ron hạ giọng, không muốn ai biết

Kevin gật đầu, “Vào văn pḥng tôi. Myolie, cô cũng đi luôn đi”

Myolie và Ron đi theo Kevin vào pḥng. Vừa lúc đó Moses bước vào trụ sở. Bằng 1 cái nh́n qua, anh biết có cái j` đó mà 3 người kia không muốn cho bất cứ ai trong trụ sở biết. Anh không chắc chắn lắm nhưng có lẽ, nó liên quan đến chứng cứ mà anh đang t́m kiếm

Kevin ngồi trên ghế, “Cái j` vậy?”

Ron mở hồ sơ ra và đưa cho Kevin xem, “Đây là ảnh của đầu đạn đă bắn quan chức chính phủ Micheal Miu,” Ron chỉ vào tấm ảnh thứ nhất, “Đây là ảnh của đầu đạn khác đă bắn 1 quan chức chính phủ năm ngoái. Cả 2 đầu đạn này đều giống nhau và có lẽ, chúng đă được cải tiến để thực hiện 1 cú bắn nhanh hơn và chuẩn xác hơn” Ron lật sang trang, “Đầu đạn này cũng giống đầu đạn đă bắn vợ anh Charmaine...”

Kevin giật ḿnh khi nghe tên Charmaine, “Cái j`?” Anh xem xét kĩ đầu đạn này với những đầu đạn khác

“2 quan chức kia bị giết là do có người nghĩ họ biết 1 phần 1 chứng cứ nào đó” Ron giải thik, “Tuy nhiên tôi không thể t́ ra đó là chứng cứ j`”

“Có nghĩa là Charmaine có liên quan đến chứng cứ này sao?” Myolie thừa nhận, “Đó là cách giải thik duy nhất tại sao cô ấy lại trở thành mục tiêu”

“Tên sát thủ này chưa thất bại lần nào, nhưng lần này sao hắn lại thất bại?” Ron đặt câu hỏi

“Sao anh biết là cùng 1 người ám sát?” Kevin hỏi

“Là đầu đạn đă được cải tiến này, chỉ có hắn ta mới có” Ron nói và chỉ cho Kevin

Kevin gật đầu, “Ok. Tôi không muốn bất cứ ai biết chuyện này. Tôi muốn sắp xếp chúng ra và sẽ để 2 người biết tôi đang làm j` sau”

“Yep” Myolie và Ron cùng đồng ư sẽ giữ kín chuyện này cho đến khi Kevin ra lệnh

Kevin vẫn kiểm tra hồ sơ. Anh thực sự nghĩ Charmaine bị bắn là rất lạ, nhưng ở thời điểm này, anh quan tâm đến sức khoẻ của cô hơn bất ḱ thứ j` khác. Anh với lấy cái bút trên bàn, “Cô ấy có chứng cứ đó sao?” Anh rất nghi ngờ Charmaine có nó, “Cô ấy chỉ là 1 người b́nh thường...” Anh lẩm bẩm

Moses đứng ở ngoài và nghe thấy toàn bộ câu chuyện. Nếu Ron đúng th́ Charmaine là người giữ 1 nửa chứng cứ c̣n lại. Chứng cứ mà Moses luôn muốn có
---------------------------------------------------------
Bên ngoài khu chung cư Kingswood, 7:12 pm

Moses đă ở ngoài đứng đợi Charmaine gần 1 tiếng đồng hồ. Anh đến v́ 2 lí do, 1 là muốn được gặp cô, nhưng lí do thứ 2 quan trọng hơn, anhmuốn biết có thật Charmaine đang giữ chứng cứ mà anh muốn có không

Charmaine đi đến nhà, tay cầm 2 túi đồ. Tâm trạng của cô chuyển sang giận dữ khi nh́n thấy Moses, “Sao anh lại ở đây nữa?” cô hỏi chua chat

“Anh không biết. Anh không thể làm j` được. Chân anh tự đi đến đây” Anh nói, cố nắm lấy tay Charmaine

Cô vội vă gạt đi, “Anh điên sao? Nếu Kevin thấy anh ấy sẽ nói j`?”

“Anh không hiểu, tại sao em lại lấy Kevin?” Moses ṭ ṃ hỏi

“V́.. v́ tôi yêu anh ấy, nhiều hơn cả lúc tôi đă từng yêu anh” Charmaine lạnh lùng đáp

Moses dậm chân mạnh xuống đất và cười to, “Đừng tự lừa dối bản thân...”

Charmaine lườm Moses như thể muốn tát vào mặt anh, “Moses Chan, anh chẳng biết j` về tôi cả. Có thể anh đă từng, nhưng kể từ ngày anh bỏ rơi tôi, mọi thứ giữa chúng ta đă hét rồi. Charmaine mà anh biết không c̣n ở đây nữa”

Lời nói này làm tim Moses chùng xuống, “Anh biết anh không nên làm vậy, nhưng anh không c̣n sự lựa chọn nào khác. Những năm vừa qua phút nào anh cũng nghĩ đến em. Từ nagỳ hôm đó lúc nào anh cũng nghĩ về khoảng thời gian hạnh phúc của chúng ta”

“Đă quá muộn rồi, Moses Chan” Charmaine cảm thấy nước mắt lưng tṛng nhưng cô cố ḱm lại. Cô không muốn để Moses thấy sự yếu đuối của ḿnh

“Anh sẽ không bỏ cuộc đâu” Moses nói, “Anh biết em vẫn c̣n t́nh cảm với anh. Anh sẽ đợi” Anh nói lời cuối cùng rồi đi về phía xe và đi khỏi

Cuối cùng Charmaine cũng bỏ sự cảnh giác của bản thân nh́n Moses lái xe đi. Cô thật sự không hiểu tại sao anh ta lại quay lại và cho cô 1 khoảng thời gian tồi tệ như vậy. Charmaine quay lại, định bước vào nhà th́ giật ḿnh phát hiện Raymond đang đứng trước mặt, “Anh? Anh đă nghe được j`?”

Raymond đẩy cái kính râm lên, nh́n chằm chằm Charmaine nhưng không nói 1 lời nào

“Sao anh lại ở đây? Anh muốn j` ở chúng tôi?” Charmaine hỏi. Cô rất nghi ngờ về sự hiện diện của Raymond

Raymond vẫn không nói j` và chỉ đứng yên trước mặt cô. Bản mặt vô cảm của anh làm Charmaine bực ḿnh. Cô không biết anh đă nghe được cuộc nói chuyện giữa cô và Moses không, “Anh có thể đừng nh́n nữa và nói j` không?”

Cuối cùng, Raymond cũng mở miệng, “Cô muốn tôi nói cái j`? Tôi không nghe thấy j`? Hay là tôi sẽ không nói với chồng cô?” Anh chế nhạo

Ánh mắt Charmaine đầy sự ghét bỏ với người đàn ông này, “Vấn đề của anh là j`?”

Raymond lờ câu hỏi của Charmaine và hỏi cô, “Cô đang cố giấu cái j`?”

Charmaine hiển nhiên là muốn giấu Kevin điều j` đó nhưng cô không thể tránh sự nghi ngờ của Raymond, “Không có j`...” Cô nói, cố tránh ánh mắt anh

“Thật sao?”

“Phải, mà nó có liên quan j` đến anh?” Charmaine hỏi đến mục đích của Raymond

“Chẳng liên quan j` đến tôi...” Raymond hất đầu về phía sau Charmaine, “... nhưng chồng cô đang ở ngay sau lưng cô đấy”

Worm
06-02-2008, 12:04 PM
Bên ngoài khu chung cư Kingswood, 7:31 pm

“Chồng cô đang đứng sau lưng cô” Raymond vừa nói với Charmaine vừa hất nhẹ đầu về phía trước

Charmaine bắt đầu cảm thấy sợ. Cô thực sự không hề muốn Kevin biết bất cứ chuyện j`. Cô nhanh chóng quay lại và thấy Kevin không đứng ngay sau lưng cô mà đang đi trên phố, tay cầm 2 túi thức ăn. Kevin thấy Charmaine đứng ở bên ngoài liền giơ tay vẫy và bước về phía cô

Charmaine quay lưng lại, bước về phía Raymond và lườm anh, “Tốt nhất là anh đừng nói j`, nếu không, anh sẽ phải trả giá”, cô nhanh chóng chạy đến bên Kevin, giúp anh cầm túi thức ăn

Raymond chỉnh lại cái kính râm sau lời đe doạ nho nhỏ của Charmaine và vẫn đứng yên tại chỗ, “Kevin...” anh mở miệng

Charmaine liếc qua Raymond, cố gắng không làm cho lời đe doạ của cô quá nhẹ nhàng. Dù cô ấy trông như 1 bà nội trờ b́nh thường nhưng thực sự cô không hề đơn giản như mọi người nghĩ

“Kevin... khoẻ không?” Raymond nói, không phải v́ lời đe doạ vừa rồi mà v́ anh có nhiệm vụ phải làm, hơn nữa, anh có thể không quan tâm lắm đến mối quan hệ giữa Charmaine và Moses

“Ray... anh làm j` ở đây thê?” Kevin hỏi, vẫn nắm tay Charmaine

“Tôi đến để đưa cái này cho Jacky” Raymond nói, đưa cho Kevin 1 gói quà

“Cám ơn, nhưng anh không nên làm thế” Kevin nhận lấy gói quà, “Anh có muốn ở lại ăn tối không?”

Charmaine có thể cảm thấy tim ḿnh đập nhanh hơn b́nh thường. Cô thực sự không muốn Raymond nhận lời và nói chuyện với Kevin, “Em nghĩ Ray có tiết mục khác rồi” cô mỉm cười

Raymond thấy chuyện này có vẻ rất thú vị, “Không, tôi không có tiết mục nào” anh liếc qua Charmaine với gương mặt vô cảm, “Bữa tối rất tuyệt”

Chung cư Kingswood, 7:46 pm

Bosco đang ở căn hộ của Charmaine để trông Jacky khi 2 vợ chồng Kevin không có nhà. M dù anh không hề thik Kevin nhưng anh quư chị ḿnh và đứa cháu, đủ để chịu đựng Kevin, Vài phút sau, chuông cửa reo

Bosco đứng dậy, mở cửa và thấy Niki với gương mặt hớn hở, “Anh lấy được chưa?”

Bosco chỉ vào cái ghế đằng sau lưng Jacky. Niki không hề cảm ơn Bosco, thay vào đó, cô đẩy anh ra để được cầm cái túi. Cô nhảy lên ghế và lấy túi xách mơ ước ra, “Cuối cùng mày cũng trở lại với chủ cũ...”

Jacky chưa bao h nh́n thấy cô ḿnh hành động ḱ lạ như thế v́ 1 cái túi. Đối với 1 đứa trẻ như cậu th́ điều này khá khó hiểu. Cậu nh́n Bosco nhưng anh chỉ lắc đầu và nói với cậu 1 từ, “Phụ nữ...”

Jacky vội che miệng, cố gắng không cười to nhưng Niki đă nghe thấy, “Có j` đáng cười đến vậy, Jacky Cheng?”

“Không có j`...” Jacky trả lời

“Không có j`” Niki đặt cái túi xuống và bắt đầu cù Jacky khiến cậu cười không ngừng nghỉ

Đúng lúc này th́ cửa mở ra. Kevin, Raymond và Charmaine bước vào trong. Jacky đứng bật dậy khi thấy Raymond. Bosco và Niki cũng dừng đùa và đứng dậy khi thấy gương mặt mới

“Chào Jacky” Raymond vừa nói vừa liếc nh́n Bosco và Niki để xem phản ứng của họ

“Chú làm j` ở đây thê?”

Kevin đưa gói quà cho Jacky, “Ray mua cho con cái này”

“Cám ơn chú!” Jacky nhận lấy và quay trở lại ghế

“Đây là Bosco và Niki, em của Charmaine” Kevin giới thiệu

Bosco nhận thấy Raymond không hề đơn giản. Mặc dù anh không biết Raymond là sát thủ nhưng anh biết sự xuất hiện của người này không chỉ là trùng hợp, “Chào” Bosco giơ tay ra

Với Raymond, đọc được ư nghĩ của người khác không phải là chuyện khó. Anh biết Bosco đă nghi ngờ ḿnh nhưng vẫn hành động như bản thân không biết j`, “Chào”

Niki không hề nghi ngờ j` và cũng bắt tay với Raymond, “Chào”

Bosco nh́n về phía Charmaine, nhướn lông mày tỏ ư muốn xác nhận điều mà anh nghĩ có giống với điều cô đang nghĩ không. Charmaine biết Bosco đang nghĩ j` nhưng đây không phải là chỗ để bàn luận về vấn đề này. Cô lắc nhẹ đầu, ư muốn bàn luận vấn đề này sau nhưng những cử chỉ này đủ để Raymond thấy
-----------------------------------------------------
Tiệm tạp hoá, 8:01 pm

Ron lấy 2 cốc ḿ ăn liền ra khỏi kệ và thở dài ngán ngẩm v́ không biết nấu ăn, “1 bữa ăn tuyệt vời nữa” Anh lẩm bẩm với bản thân 1 cách mỉa mai

Khi anh định đi về phía quầy thu ngân để trả tiền th́ thấy 1 gương mặt quen thuộc xông vào cửa hàng. Chính là cô gái đă leo lên xe anh hôm đó, 1 lần nữa, Tavia trông có vẻ rất sợ hăi và đang cố trốn khỏi cái j` đó hay ai đó. Mặc dù Ron có hơi ṭ ṃ nhưng anh không làm phiền và cũng không muốn xen vào chuyện của Tavia. Anh tiếp tục đi khỏi gian hàng khi cô chạy đến phía anh. Ron đột ngột cảm thấy áo anh bị kéo xuống bởi 1 lực khiến anh suưt ngă

Ron quay lại và thấy Tavia đang ngồi xổm trên sàn, nh́n về phía cửa ra và dùng Ron như 1 cái khiên, “Um... cô đang làm j` vậy?” Ron hỏi

“Shh...” Tavia tiếp tục kéo áo Ron để có thể che khuất tầm nh́n từ bên ngoài vào

Ron đứng giữa quầy hàng và Tavia, vẫn đang kéo áo không cho anh đi. Anh đặt 2 cốc ḿ lên giá 1 cách khó chịu, muồn về nhà v́ trời đă bắt đầu tối. Vài phút sau 1 toán 5 người đi qua cửa hàng và nh́n nhanh vào trong

Tavia nhanh chóng trốn đi, hi vọng mấy người này không nh́n thấy cô. 2 trong số đó nh́n nhanh vào cửa tiệm rồi đi khỏi. Tavia chỉnh lại cái áo khoác, lờ Ron và đi ra khỏi cửa hàng

Ron không định để cô đi dễ dàng như thế. Cô không thể lợi dụng anh rồi đi mất. Anh ném 2 cốc ḿ lên trên giá rồi chạy ra ngoài đuổi theo Tavia, “Đợi đă!” Anh hét lên để đuổi kịp

Tavia nói cứ như thể không hề biết Ron, “J`?”

“Thế nghĩa là sao?” Ron hỏi

Tavia chau mày, “Cái j` nghĩa là sao?” Cô hỏi lại Ron

“Đó” Ron chỉ về phía tiệm tạp hoá, “Và cả lần cô nhảy lên xe tôi”

“Nhảy lên xe anh?” Tavia nói, cố nhớ cô nhay lên xe Ron từ khi nào, “Ooh... đó là anh hả?”

Ron găi đầu, “Cô không biết đó là tôi sao?”

“Không hề” Tavia lắc đầu, “Tôi có thể giúp j` cho anh đây?”

Đến phiên Ron lắc đầu, “Không có j`... tạm biệt” Anh định đi nhưng dừng lại khi nghe tiếng gọi

“Này...” Tavia gọi

Ron quay lại, “Hm?”

“Tôi không biết ḿnh đang ở đâu” Tavia nói, hơi ngại trước sự thật là cô đă lạc đường

“Cô muốn tôi đưa cô về nhà?” Ron hỏi

Tavia mỉm cười ngượng và gật đầu, “Làm ơn đi?”

“Nhưng tôi có thể là 1 gă điên” Ron nhắc lại những lời Tavia đă nói trên xe anh lần trước

“Ai nói anh điên?” Tavia hỏi, hoàn toàn không nhớ cô đă nói j`

“Um... cô nói...” Ron bắt đầu băn khoăn không biết cô định lừa anh hay đă quên thật

“Tôi ư?” Tavia nheo mắt lại, cố gắng nhớ lại cô đă nói với Ron điều đó khi nào

Ron có thể thấy Tavia gặp khó khăn trong việc nhớ lại những điều cô đă nói, “Thôi, quên nó đi. Tôi sẽ đưa cô về nhà nhưng ít nhất cũng phải biết tên cô đă chứ?”

“Tavia”

“Tuyệt” Ron buột miệng lẩm bẩm

“Cái j`?” Tavia hỏi. Cô không nghe thấy Ron lẩm bẩm cái j`

Ron che miệng lại và nhận ra anh đă nói j`. Mặc dù đó chỉ là lời khen ngợi b́nh thường nhưng với Ron, đó không phải là những điều anh sẽ nói, “Ư tôi là đáng tiếc...”

“Cái j` đáng tiếc?” Tavia hỏi, hơi lúng túng

Ron mỉm cười, vẫn không luận ra được Tavia là người như thế nào, anh mở cửa xe cho tavia vào trong
---------------------------------------------
Chung cư Surtherland, 9:17 pm

“Em bỏ phí 2 tiếng đồng hồ trong cuộc đời” Myolie ngáp, tiếp tục phàn nàn về bộ phim Sammul chọn để xem, “Sao anh lại chọn phim đó?”

“Anh nghĩ em sẽ thik nó” Sammul nói khi cả 2 cùng bước ra khỏi thang máy

“Anh nghĩ? Anh luôn nghĩ mà không bao h hỏi” Myolie quỏ trách suốt từ lúc hết phim

Sammul có thể thấy tai anh như rơi ra khi nghe Myolie liên tục phàn nàn nhưng anh là 1 người quá tốt để bảo cô dừng lại. Việc duy nhất anh có thể làm là nghe, “Xin lỗi... lần sau anh sẽ hỏi”

“Không biết lần sau em có đi chơi cùng anh nữa không” Myolie xỏ xiên khi họ bước đến cửa nhà. Cô dừng lại và thấy 1 bó hoa trên thêm nhà. 1 nụ cười xuất hiện trên gương mặt Myolie. Cô nghĩ đây là hoa Sammul mua tặng, “Em sẽ tha thứ cho anh v́ anh đă mua hoa tặng em”

“Hao?” Sammul nh́n xuống bó hoa trên thềm nhà, “Anh không hề mua hoa”

Myolie cúi xuống và cầm bó hoa lên, “Vậy sao?” Cô mở cửa và bước vào trong, “Vậy ai tặng nó cho em nhỉ?”Cô bước vào trong và trông thấy 1 cánh hoa khô trên mặt đất. Myolie nh́n quanh căn hộ và thấy không bị mất thứ j` quư giá. Nếu cô đoán không nhầm th́ cô biết bó hoa kia được dùng để làm j`. Cô đặt nó lên bàn và đi vào pḥng, t́m cái túi bị mất, “Biết mà...”

“Biết cái j`?” Sammul hỏi

“Nhưng bằng cách nào? Cô ta không thể tự lấy nó được. Không lẽ cô ta có năo?” Myolie lẩm bẩm, hoàn toàn lờ Sammul

“Ai không có năo?” Sammul hỏi, muốn biết Myolie đang nói về cái j`

“Huh? Không ai cả” Cô nh́n đồng hồ, “Anh không có việc làm ngày mai sao? Về sớm đi...”

“Nhưng...” Sammul chưa kịp nói hết th́ Myolie đă đi vào pḥng ngủ. Lúc này th́ những lời nói của Ron vang lên trong đầu anh. Anh có nên tiếp tục với Myolie không?
-------------------------------------------
Chung cư Kingswood, 11:18 pm

Kevin nằm bên cạnh Charmaine, cố gắng ngủ. Kể từ khi Ron nói với anh về đầu đạn từ vết thương của Charmaine giống với đầu đạn của vụ ám sát trước đó, câu hỏi liệu đó chỉ là t́nh cờ hay Charmaine thực sự liên quan đến chứng cứ không chỉ anh mà ai cũng muốn có luôn ở trong đầu

Kevin trở ḿnh, quay lưng lại phía Charmaine và khoanh tay lại. Với Kevin, suốt mấy năm qua Charmaine chỉ là 1 người vợ b́nh thường, 1 người vợ anh yêu tha thiết và anh hoàn toàn tin rằng cô không giấu anh chuyện j` quá lớn. Nhưng ư nghĩ về việc cô là mục tiêu của 1 vụ ám sát khiến Kevin ṭ ṃ liệu có phải cô đang giấu cái j` không. Anh lại trở ḿnh lần nữa và vô t́nh đánh thức Charmaine dậy

Charmaine đặt tay lên trên cánh tay của Kevin, “Chuyện j` thế?”

Kevin mỉm cười và lắc đầu, “Không... chỉ là anh không ngủ được”

“Em lấy cho anh cốc sữa ấm” Charmaine bật đèn lên và đi vào bếp

Kevin vẫn không tin rằng người như Charmaine có thể dính líu đến chứng cứ mà ai cũng muốn có. Charmaine quay trở lại pḥng ngủ với 1 cốc sữa trên tay, “Uống đi, nó sẽ giúp anh ngủ tốt hơn”

“Cám ơn” Kevin uống hết cốc sữa, “Lo Por...”

“Hm?” Charmaine lấy cái cốc từ tay anh và đặt nó lên bàn làm việc

Kevin thôi không hỏi cô về thứ mà anh t́m ra, “Chúc ngủ ngon...”

Charmaine tắt đèn đi, “Ngủ ngon...” và nhắm mắt lại khi nằm xuống

Vài phút sau, Kevin vẫn nghĩ về cùng 1 chuyện. Anh thật sự muốn có câu trả lời, 1 sự chắc chắn rằng Charmaine không dính líu j` đến bất ḱ hành động khả nghi nào

“Lo Por...” Kevin th́ thầm để xem cô c̣n thức hay không. Cô không trả lời. Biết Charmaine đă ngủ, Kevin từ từ ngồi dậy và đi về phía bàn làm việc. Anh mở ngăn kéo, lấy cái laptop của Charmaine ra và bật nó lên. Kevin cảm thấy rất tồi khi phải làm thế này nhưng đây là cách duy nhất để biết cô có liên quan đến thứ mà anh đang t́m không

Trang khởi động mở ra nhưng nó cần mật mă để mở máy. Kevin nghĩ rất lung về mật mă. Là chồng cô Kevin thực sự không cần nghĩ nhiều về mật mă này. Nó nhất định liên quan đến anh hoặc Jacky. Và anh đă đúng. Nó liên quan đến Jacky. Anh bắt đầu đọc lướt qua các file, hết sức hi vọng sẽ không t́m được j`

Charmaine có thể nghe thấy tiếng bàn phím đang gơ và tiếng nháy chuột. Cô từ từ mở mắt ra và thấy Kevin đang kiểm tra laptop của ḿnh. Cô biết chính xác anh đang làm j`. Cô biết, anh đă bắt đầu nghi ngờ cô

Yeah, cúi cùng cũng xong:teeth:. Các thú vô cm choa cái đi chứ, xem Giun dịch ntn?

Worm
06-05-2008, 10:51 AM
Nơi ẩn náu, 2:15 am

Raymond ngồi ở nơi ẩn náu rất lâu. Anh không làm j` ngoài nh́n chằm chằm lên bầu trời đen kịt. Mặc dù anh không muốn những câu hỏi về sự quan trọng của Charmaine cứ hiện lên trong đầu. Mặc dù anh biết là do cô đang nắm giữ 1 phần chứng cứ nhưng đó là chưa đủ để giải đáp những thắc mắc của ḿnh. Anh khá chắc rằng ông chủ hoàn toàn có đủ khả năng để t́m được chứng cứ này mà không cần sự giúp đỡ của anh. Sự ảnh hưởng Raymond có trong những ngày này có lẽ là lớn nhất trong năm và anh vẫn chưa quen với nó

Raymond đóng cửa sổ lại và nằm trên giường 1 lát nhưng đột nhiên anh lại có hứng thú với Moses. Anh bật cái laptop lên và truy cập vào cơ sỏ dữ liệu mà ông chủ đă bố trí để đào tạo các sát thủ t́m lại mục tiêu. Chương tŕnh này khá giống với hệ thống mà cảnh sát đang có với đầy đủ mọi thành tích của công dân tại Hong Kong nhưng nó được nâng cấp hơn và có thể t́m kiếm trên toàn cầu

“Moses Chan” Raymond vừa lẩm bẩm vừa gơ tên Moses vào. Mấy phút sau, 1 vài hồ sơ với cái tên Moses Chan xuất hiện trên màn h́nh. Anh cuộn màn h́nh xuống dưới và cũng t́m được hồ sơ của Moses. Anh kích chuột vào và bắt đầu đọc

“Văn pḥng chính phủ Anh Quốc” Raymond tiếp tục cuộn màn h́nh xuống dưới, nh́n nhanh qua những việc mà Moses làm được, kể cả những việc không quan trọng trong đời sống hàng ngày. Raymond bỗng dừng lại và t́m thấy có cái j` ḱ lạ trong hồ sơ này, “Huh?” Hồ sơ được tạo ra theo thời gian nhưng có 1 số lớn thông tin đă bị xoá

Raymond tiếp tục kéo chuột xuống, “Chỉ sau khi anh ta chia tay với Charmaine... cô gái này là ai?” Raymond bắt đầu có hứng thú với Charmaine nhiều hơn. Anh thực sự muốn biết cô quan trọng như thế nào và tại sao cô lại liên quan đến cuộc sống của nhiều người đến vậy
-----------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 8:04 am

Kevin trở ḿnh, đặt tay lên chỗ Charmaine nằm. Anh mở mắt ra và thấy cô không nằm cạnh ḿnh. Kevin ngồi dậy và xoa đầu. Anh đă dành cả đêm để kiểm tra laptop của Charmaine nhưng không t́m thấy j`. Nhưng đó không phải là hết. Anh biết nếu Charmaine muốn giấu thứ j` đó th́ cô không ngu đến mức giấu nó ở nơi lộ liễu như vậy. Anh đứng dậy, rửa mặt và nhanh chóng thay quần áo để đi làm.

Kevin cảm thấy bản thân là 1 người chồng tệ nhất thế giới, không những nghi ngờ vợ ḿnh mà c̣n ŕnh ṃ sau lưng cô. Anh nh́n vào bếp và thấy Charmaine đă chuẩn bị xong bữa sáng cho anh và Jacky

“Chào anh” Charmaine nói như thể cô không biết Kevin đă làm j` đêm qua.

“Chào em” Kevin ngồi xuống bàn ăn và ngáp 1 cái không nén được

“Đêm qua anh ngủ không ngon à? Cốc sữa không giúp j` sao?” Charmaine cố ư hỏi dù biết Kevin đă thức suốt đêm

Kevin mỉm cười, không muốn Charmaine nghi ngờ điều j`, “Không... anh ngủ ngon lắm”

“Vậy sao?” Charmaine nghe tiếng chuông liền nhanh chóng chạy ra mở cửa, “Bosco, em dậy sớm đấy...”

Bosco bước vào trong, thả ḿnh xuống ghế bành và chỉ vào Niki, “Chỉ tại nó...”

“Anh bảo em gọi anh dậy sớm mà” Niki vừa biện hộ cho bản thân vừa ngồi xuống bàn ăn

“Sao anh lại cần dậy sớm chứ? Anh c̣n không có việc làm cơ mà” Bosco bào chữa v́ chỉ có Niki để trách móc

“Em thực sự nên t́m việc làm, Bosco. Em không thể sống thiếu mục đích và dựa vào chị em măi thế được” Kevin b́nh luận

Bosco ngồi thẳng dây khi nghe lời b́nh luận của Kevin và cảm thấy bị xúc phạm khi nói anh sống dựa vào Charmaine. Bosco không thik Kevin và lời nói này đă làm cho sự việc tồi tệ hơn, “Dai Ga Jie cũng không nói j`” Anh lẩm bẩm

Charmaine nh́n Bosco và lắc đầu, tỏ ư không muốn anh gây ra bất ḱ rắc rối nào nữa, “Thế 2 em xuống đây làm j`?”

“Ờ phải” Niki trả lời với 1 miệng đầy thức ăn, “Kevin, cho em quá giang được không?”

“Được” Kevin nh́n đồng hồ, “Tốt nhất là đi ngay bây h”

Kevin và Niki ra khỏi nhà và đợi thang máy. Anh vẫn đang nghĩ xem Charmaine có thể giấu chứng cứ đó ở đâu nếu cô có nó. Nó không thể ở gần đây v́ rất dễ bị lộ, “Niki... em nghĩ nơi nào là an toàn nhất để giấu thứ j` đấy?”

“Chắc chắn là trong két sắt” Niki nói

“Chị em có nghĩ thế không?” Kevin cố hỏi không quá lộ liễu

Niki lắc đầu, “Dai Ga Jie luôn nói chị ấy sẽ giấu những thứ quư giá ở xa, đến mức có thể chị ấy cũng khó t́m, như ở nước ngoài hay đại loại thế”

“Nước ngoài?” Kevin chợt nghĩ có thể chứng cứ này không ở Hong Kong mà ở đâu đó khác

Charmaine ngồi đối diện Bosco với 1 cái nh́n nghiêm trọng trên mặt, “Anh ấy nghi ngờ chị...”

“Ai?” Bosco hỏi

“Kevin...”

Bosco thở sâu và lắc đầu. Anh biết ngày này sẽ đến, “Anh ấy có biết chị giấu ở đâu không?”

“Chưa nhưng sắp rồi. Anh ấy là người thông minh” Charmaine vừa khen vừa xoay sơi dây chuyền

Bosco cười khẽ, “Không thông minh như em nghĩ. Em vẫn luôn nói và sẽ nói lại lần nữa, không ai có thể phá được hệ thống mà em đă lập”

“Hi vọng thế...”
--------------------------------------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 3:18 pm

“Em đă nói với anh bao nhiêu lần là đừng gọi cho em trong lúc làm việc mà” Myolie nói với Sammul qua điện thoại, “Em sẽ gọi cho anh khi có thời gian”

Myolie gác máy 1 cách giận dữ v́ những cuộc gọi liên tiếp của Sammul và chỉ có 1 cuộc hôm nay. Ron đang làm việc cũng phải phê b́nh về thái độ của Myolie với Sammul

“Đừng có quá đáng thế. Anh ấy sẽ bỏ cô nếu cô cứ đối xử như vậy”

“Tôi rất nghi ngờ” Myolie có vẻ rất tự tin về mối quan hệ giữa cô và Sammul, “Anh ấy rất yêu tôi...”

“Nếu cô nói vậy...” Ron lẩm bẩm

“Tôi nghe thấy rồi” Myolie nói to và rơ ràng, “Đừng cố làm hỏng mối quan hệ của chúng tôi”

“Tôi không làm. Cô đang tự phá hoại nó đấy” Ron đốp chát lại

Myolie đang định đứng dậy đánh vào đầu Ron th́ Kevin từ trên cầu thang đi xuống, “Đừng nghịch nữa... Tôi cần 2 người kiểm tra cái này cho tôi. Thứ nhất là vợ tôi đă đi đâu khi du lịch, chỗ mà cô ấy thường xuyên ở lại”

“Anh thực sự nghĩ cô ấy có thứ mà chúng ta đang t́m sao?” Ron hỏi

“Tôi hi vọng không. Tôi thực sự hi vọng là tôi lo xa” Kevin đặt tay lên vai Ron, “Cứ giúp tôi đi...”

Kevin đi về pḥng làm việc khi Ron t́m thứ mà Kevin bảo anh t́m. 1 lát sau anh t́m thấy 1 thứ có thể có ích. Mỗi lần đi xa Charmaine đều dừng chân ở Mainland China khoảng 2 ngày rồi mới đi đến chỗ khác

Ron định copycái này ra nhưng bị phân tán bởi tiếng hét của Myolie từ pḥng ăn. Mặc dù anh không hài ḷng với thái độ của cô nhưng là 1 người đàn ông lịch sự, anh vẫn đến để xem cô cần j`

Moses vừa đến trụ sở th́ thấy văn pḥng chính không có người. Anh đi qua bàn làm việc của Ron và dừng lại. Anh đọc cẩn thận, “Liệu đây có phải là nơi cô ấy giấu nó không?” Anh tự hỏi rồi lấy cái USB ra, lưu file lại và đi ra khỏi văn pḥng
---------------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 7:18 pm

Charmaine ngồi 1 ḿnh trên ghế bành từ lúc Kevin ra khỏi nhà và Jacky đă ra ngoài với Bosco. Cô chỉ nghĩ về việc Kevin có thể biết những chuyện cô không muốn anh biết về ḿnh. Charmaine giật ḿnh đứng dậy khi tiếng chuông bất chợt vang lên. Cô mở cửa ra và thấy Raymond đang đứng trước mặt

“Sao anh lại ở đây nữa?” Cô học hằn hỏi. Hiện h cô không có tâm trạng để bàn luận với Raymond

“Có chuyện j` sao?” Raymond vừa hỏi vừa bước vào trong nhà mà không cần sự cho phép của Charmaine, “Tôi biết cô sợ cái j`...”

Cứ như thể Raymond nh́n xuyên qua được Charmaine, “Sợ? Sợ cái j`?”

“Tôi biết cô đang giấu cái j` đó mà ai cũng muốn có. Tôi nói đúng không?” Raymond có thể thấy anh đă đúng khi thấy phản ứng trên gương mặt Charmaine

“Tôi... Tôi không biết anh đang nói cái j`” Cô tránh ánh mắt của Raymond rồi im lặng

Raymond bước đến gần hơn khiến Charmaine thấy không thoải mái lắm, “Thực ra cô là ai?”

Charmaine biết Raymond đang cố hăm doạ nhưng cô không định thoái lui, “Tôi mới phải hỏi câu đó. Anh muốn j` từ gia đ́nh tôi?” Charmaine vừa hỏi vừa nh́n vào mắt của Raymond nhưng chẳng thấy j` ngoài bóng ḿnh phản chiếu trên kính râm của anh

Raymond bước về phía trước 1 bước và chỉ c̣n cáh mặt Charmaine khoảng 1 inch, “Tôi chẳng muốn j` từ gia đ́nh cô cả... Tôi chỉ muốn biết cô đang giấu cái j` vầ cô là ai”

Charmaine lùi lại 1 bước nhưng vấp phải cạnh bàn và ngă xuống. Ngay khi đó 1 viên đạn bay đến, cách cô và Raymond chỉ khoảng 1 inch

Raymond nhanh chóng nh́n ra ngoài và thấy 1 tia sáng nhỏ phát ra từ ống nḥm. Anh biết đă có 1 sát thủ nữa được thuê để giết Charmaine. Raymond nằm xuống sàn nhanh hết sức có thể khi vài viên đạn nữa lại được bắn vào trong căn hộ. Anh nắm lấy tay Charmaine và kéo cô xuống trốn sau cái ghế bành

“Chuyện j` vậy?” Charmaine thoáng sợ hỏi

“Shh...” Raymond vẫn nắm tay Charmaine khi nh́n ra ngoài qua cái gương treo trên tường. Mặc dù trời đă tối nhưng anh có thể thấy có nhiều hơn 1 sát thủ đang ở ngoài

Charmaine cảm thấy Raymond vẫn đang nắm chặt tay cô. Vào lúc này cô thực sự không biết Raymond đang làm j`. Lúc năy anh c̣n đe doạ cô nhưng bây h lại bảo vệ cô. Cô nh́n lên và thấy anh rất b́nh tĩnh, cứ như là đă quen với t́nh huống này rồi

Sự im lặng bao trùm nơi này ngay khi đạn ngừng bắn ra. Bản thân là 1 sát thủ nên Raymond biết rơ họ sẽ không dừng lại trừ phi đạt được mục đích. Anh dùng tay c̣n lại với lấy tấm nệm trên ghế rồi nh́n xuống thấy Charmaine vẫn đang nh́n chằm chằm vào anh, “Khi tôi nói đi, cúi thấp xuống hết mức có thể và chạy về phía hành lang. Hiểu chưa?”

Charmaine gật đầu, “Rồi...”

Worm
06-07-2008, 08:51 AM
Khu chung cư Kingswood, 8:10 pm

Raymond vẫn nắm chặt tay Charmaine khi họ trốn sau cái ghế trong bóng tối. Anh nhắm ặt lại và lắng nghe cẩn thận mọi động tĩnh trong nhà cũng như bên ngoài và cố gắng nh́n xung quanh. Anh vẫn nắm chặt tấm nệm trong tay và đợi thêm vài phút

Charmaine vẫn ngồi yên và đợi ám hiệu của Raymond. Lúc này cô thấy người đàn ông này thật khó đoán. Hành động của anh lúc này không giống với những j` cô nghĩ. Cô vẫn nh́n chằm chằm vào gương mặt nghiêm túc của anh lúc này, cố t́m cái ẩn chứa bên trong con người này

Raymond quay lại, “Nhớ chạy đến hành lang...”

Charmaine gật đầu tỏ ư hiểu. Raymond cầm tấm nệm rồi bất th́nh ĺnh ném nó lên không trung, “Đi!”

Đạn bắn qua cửa sổ tróng tấm nệm, xé nó thành nhiều mảnh. Raymond kéo tay Charmaine, cúi xuống thấp và chạy nhanh hết sức có thể ra hành lang. Raymond kéo Charmaine đứng cạnh anh và quay lưng lại phía bức tường bảo vệ cô. Anh nh́n qua cái gương treo trên tường nhưng góc nh́n này không cho phép anh nh́n những thứ anh muốn nh́n

“Pḥng đó là của ai?” Raymond chỉ vào căn pḥng đối diện họ

“Của tôi” Charmaine trả lời

Raymond không nói thêm lời nào, mở cửa ra và kéo Charmaine vào trong. Anh khoá cửa rồi nh́n nhanh qua căn pḥng, cố t́m ra 1 lối thoát thân v́ họ không thể dùng cửa chính. Anh biết những người muốn Charmaine chết sẽ quay lại trong ít phút

“Chúng ta làm j` trong này?” Charmaine hỏi

Raymond bước về phía rèm cửa và kéo chúng ra 1 chút, “Cô có ban công”

“Phải...” Charmaine bắt đầu cảm thấy Raymond đang định làm j` đó rất mạo hiểm

“Cô có sợ độ cao không?” Raymond hỏi, muốn ám chỉ làm j` đó

“Tại sao?” Cảm giác bên trong Charmaine lớn dần lên. Cô biết anh sẽ bảo cô trèo xuống khỏi toà nhà hay làm j` đó đại loại thế

Raymond lại nắm lấy tay Charmaine và kéo cô về phía ban công, “Tôi muốn cô trèo lên sân thượng”

“Cái j`? Anh điên rồi! Tôi sẽ không trèo lên đó đâu” Charmaine cố gỡ tay của Raymond ra nhưng anh nắm quá chặt

Raymond cố bắt cô trèo lên nhưng Charmaine liên tục kháng cự, “Đừng bắt tôi ép cô” Raymond doạ, biết rằng họ không c̣n nhiều thời gian nữa

“Anh định làm cái j`?” Charmaine dùng bàn tay c̣n lại cố gỡ tay Raymond ra

Raymond nhấc chân phải lên và nhanh như cắt rút khẩu súng ngắn mà anh vẫn giưc ra và chĩa nó vào đầu Charmaine. Charmaine ngừng lại khi Raymond chĩa súng vào cô

“Tôi sẽ nói nhẹ nhàng với cô 1 lần nữa thôi,” Raymond vẫn chĩa súng vào đầu Charmaine, “Trèo lên...”

Charmaine nh́n Raymond căm ghét và đi ra ngoài ban công, trèo lên theo đường ống nước. Raymond từ từ đi theo cô và theo từng bước chân của cô lên sân thượng, vốn là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Charmaine cuối cùng cũng với được bờ tường sân thượng và kéo bản thân lên trên. Raymond theo sau và cũng kéo bản thân lên. Họ dừng lại khi thấy 4 người đàn ông chĩa súng xung quanh

Raymond nắm tay Charmaine và kéo cô ra sau 1 chút. Anh bước đến phía trước cô, “Ai điều các anh?”

“Tránh xa chuyện này ra Raymond Lam” 1 tên nói

Charmaine chưa bao h ở giữa ranh giới giữa sự sống và cái chết. Cô dứng phía sau Raymond và nắm tay anh 1 cách lo lắng

“Tôi được thuê để t́m thứ cô ta giữ. Tôi khôgn thể hoàn thành nhiệm vụ nếu 4 người cứ làm cản trở” Raymond có thể thấy không khí đă làm Charmaine lo lắng, anh cảm thấy tay cô lạnh như băng. Anh biết anh phải giải quyết chuyện này

“Chúng tôi được thuê để giết cô ta” 1 tên khác nói khi cả bọn cùng lại gần 1 chút

Là 1 sát thủ, Raymond hiểu sẽ rất khó phát hiện hành động tiếp theo của nhóm sát thủ. Raymond biết anh phải nhanh lên. Anh bước về 1 phía nhưng vẫn đứng trước Charmaine

“Tôi không thể để các anh làm thế v́...” trước khi Raymond nói xong anh đă đẩy Charmaine xuống đất bằng 1 tay, rút khẩu súng từ dưới chân lên và bắn 2 phát vào đầu 2 tên sát thủ, giết chúng ngay tức khắc

Raymond không để cho 2 tên c̣n lại có thể đáp trả. Anh chộp lấy súng của bọn chúng rồi ném lên không. Súng kéo c̣ khi 2 tên này cố giữ lại. Raymond kéo tay cả 2 và vặn, khiến chúng đánh rơi vũ khí. Anh quật chúng xuống đất, đứng trước mặt chúng, tay cầm khẩu súng. Raymond giơ súng lên và bắn 2 phát không hề báo trước giết chúng ngay lập tức

Raymond cất khẩu súng vào trong bao vẫn giấu ở dưới chân. Anh quay lại và thấy Charmaine vẫn nằm trên mặt đất. Anh gọi cô dậy, “Này... này...” nhưng Charmaine vẫn không trả lời. Raymond nhận ra anh đă đẩy cô xuống đất hơi mạnh khiến đầu bị đập vào tường và ngất đi. Chuyện này chưa thể kết thúc. Anh muốn biết chuyện j` đang xảy ra và tại sao mọi người đều muốn theo dơi Charmaine. Anh đỡ cô dậy và đưa cô xuống qua cửa thoát hiểm bỏ 4 cái xác nằm trên mái nhà
---------------------------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 11:57 pm

Kevin ngồi ở bàn làm việc với hồ dơ của Charmaine. Anh nhắm mắt lại và dựa đầu vào lưng ghế, không tin được anh đang làm j`. Anh không thể tin rằng anh đang điều tra vợ ḿnh, người mà anh đă dành gần 10 năm trong cuộc đời để sống cùng, người mà anh vẫn luôn yêu và tin tưởng

Mặc dù anh ghét sự nghi ngờ này nhưng anh biết có cái j` đó phải được giải quyết. Anh cảm thấy tốt hơn hết là chuyện này phải được điều tra bởi chính bản thân ḿnh hơn bất ḱ ai khác. Anh ngồi dậy, mở hồ sơ ra và bắt đầu đọc

Trước khi anh kịp đọc xong trang thứ nhất th́ Ron và Myolie chạy vào phóng anh, “Kevin...”

“Chuyện j` mà vội vàng thế?” Kevin hỏi

“Chúng tôi vừa nhận được tin từ phía cảnh sát. Có 4 xác chết được t́m thấy...”

“Thế th́ cứ để cho cảnh sát giải quyết...” Kevin nói

“Cả 4 thi thể này được t́m thấy trên sân thượng khu chung cư Kingswood. Họ không phải là những người b́nh thường mà là 4 sát thủ,” Myolie tiếp tục thông báo cho Kevin, “tất cả đều bị bắn 1 phát vào đầu”

Kevin bắt đầu lo lắng chuyện này có liên quan đến Charmaine, “Chúng ta đi xem xem”
------------------------------------------------
Sân thượng khu chung cư Kingswood, 12:10 am

Kevin, Ron và Myolie đi thẳng lên sân thượng. Có vài đặc vụ của bộ phận 47 đă có mặt tại hiện trường. Kevin đi về phía 4 thi thể và ngay lập tức biết là do cùng 1 người gây ra

“Hung thủ ra tay rất nhanh” Kevin cúi xuống kiểm tra vị trí của mỗi thi thể

“Có phải là cùng 1 người gây ra không?” 1 giọng nói quen thuộc vang lên

Kevin quay lại và thấy Moses đang đứng ngay bên cạnh anh, “Anh đang làm j` ở đây?”

“Giúp. Tôi cũng ở trong đội mà, nhớ không?” Moses nói khi cúi xuống xem xét, “Người này thật tàn bạo, không để cho họ 1 cơ hội sống sót”

Kevin nh́n đồng hồ, “Tốt nhất là làm việc đi mọi người, cảnh sát sẽ ở đây trong vài phút tới”

Các đặc vụ khác bắt đầu thu thập các chứng cứ liên quan. Những chứng cứ mà bộ phận 47 cần đă được cất giữ và mang về trụ sở

Kevin nh́n quanh và thấy mọi thứ gần như được hoàn thành, “Thu đội” anh nói với cả đội. Anh quay về phía Ron và Myolie, “Tôi định về qua nhà 1 lát. Chốc nữa tôi sẽ quay lại”

“Chúng tôi đi với anh” Ron nói

Kevin, Ron và Myolie rời khỏi sân thượng cùng Moses đi theo sau. Kevin đi về nhà và mở cửa. Căn nhà tối và im ắng, chỉ nghe được tiếng gió thổi nhẹ qua cửa sổ bị vỡ. Kevin không biết chuyện j` xảy ra cho căn nhà của ḿnh. Anh bật đèn lên nhưng không có j`. Anh bước đến phía trước 1 bước. Tiếng thuỷ tinh vỡ vang lên từ bên dưới khi anh dẫm lên 1 mảnh kính bị đập vỡ bởi đạn

Mặc dù trời đă tối nhưng ánh trăng vẫn chiếu vào khi Kevin nh́n quanh nhà. Anh cảm thấy toàn thân tê cứng khi nh́n thấy căn nhà đă bị phá huỷ hoàn toàn, “Charmaine...” Anh lẩm bẩm. “Lo Por!” Anh gọi to khi chạy vào pḥng ngủ của ḿnh. Anh mở cửa nhưng không có ai bên trong, “Jacky!” Kevin gọi to khi chạy sang pḥng của Jacky nhưng cũng không có ai

Kevin cảm thấy khó thở, không biết chuyện j` đă xảy ra với vợ con anh, “Họ đâu rồi?” Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán Kevin v́ quá lo lắng cho sự an toàn của họ

“Họ không ở đây sao?” Ron lo lắng hỏi khi thấy Kevin sợ hăi như vậy

Moses đứng lặng ở cửa. Anh không mong chuyện này xảy ra. Mọi thứ không phải xảy ra như thế này. Anh lo về 2 thứ, Charmaine đang ở đâu và chứng cứ này có rơi vào tay ai khác không

Kevin thở sâu cố gắng b́nh tĩnh lại và nghĩ, “Bosco...”. Anh đi ra khỏi nhà và chạy xuống cầu thang, đến nhà của Bosco. Ron và Myolie nhanh chóng đi theo nhưng Moses vẫn đứng yên tại chỗ

Kevin nhảy ở mấy bậc thang cuối, chạy nhanh đến nhà Bosco và đập mạnh cửa, “Bosco! Mở cửa ra! Bosco!”

Bosco vẫn đang ngủ bỗng bị đánh thức bởi tiếng gơ cửa gần như khiến tường nhà anh rung lên. Anh trùm cái gối lên đầu hi vọng tiếng ồn này sẽ nhanh chóng qua đi nhưng nó ngày càng to hơn. Bosco ném cái gối xuống đất, nhảy xuống giường, giận dữ bởi sự làm phiền này

Bosco mở cửa, vẫn c̣n ngái ngủ và thấy Kevin đang đứng trước mặt, “Anh có biết bây h là mấy h rồi không?”

“Chị em có ở đây không?” Kevin hỏi hi vọng Charmaine ở trong căn hộ

Bosco ngáp to, “Không, không gặp chị ấy cả ngày rồi. Chị ấy bảo sẽ đến đón Jacky nhưng không thấy đến”

“Jacky có ở đây không?” Kevin hỏi

“Nó đang ngủ trong nhà” Bosco lại ngáp nữa

Kevin cảm thấy nhẹ nhơm hẳn khi biết Jacky không sao, “Thế c̣n chị của em? Cô ấy có nói ḿnh đi đâu không?”

Bosco có thể thấy Kevin thực sự căng thẳng, anh biết có điều j` đó không ổn, “Chị ấy không nói j`...”

Myolie đứng ở cửa cạnh Kevin nghe Bosco nói và cảm thấy giọng nói của anh rất quen, cứ như cô đă gặp anh ở đâu rồi. Cô ngước lên nh́n anh. Không chỉ giọng nói mà cả tướng mạo cũng rất quen. Myolie bỗng nhớ ra cô gặp Bosco ở đâu. Chính là người đă làm đổ nước lên áo cô vào ngày cái túi của cô bị mất. Và cô cũng bắt đầu nghi rằng anh có liên quan đến cái túi bị mất

“Kevin, chuyện j` xảy ra?” Bosco ṭ ṃ hỏi, muốn biết chính xác chuyện j` xảy ra cho chị anh

Kevin lắc đầu, “Cô ấy mất tích rồi...” Kevin lấy điện thoại ra và bấm số của Charmaine, tiếng chuông reo rất lâu nhưng không có ai trả lời
-----------------------------------------------------
Nơi ẩn náu, 1:42 am

Điện thoại của Charmaine đă reo không ngừng khoảng 1 tiếng. Raymond đứng dậy, đi về phía Charmaine vẫn c̣n đang bất tỉnh, lấy điện thoại của cô ra và tắt nó đi. Raymond đi lại phía cái ghế của ḿnh, ngồi trong bóng tối đợi Charmaine tỉnh lại

Vài phút sau, Charmaine từ từ tỉnh lại. Cô từ từ mở mắt và thấy 1 căn pḥng tối đen. Vết thương trên đầu hơi đau khi cô lắc lắc đầu, cố nh́n rơ hơn

“Cô tỉnh rồi à...” Raymond nói khi thấy cô tỉnh lại

“Tôi đang ở đâu?” Charmaine cố gắng ngồi dậy và nhận ra ḿnh đă bị trói vào cái ghế

Worm
06-11-2008, 12:02 PM
Nơi ẩn náu, 1:57 am

Charmaine cử động cố gắng nới lỏng những sợi dây thừng Raymond đă trói cô, “Thả tôi ra”

Raymond không nói j`, chỉ nh́n cô 1 lúc lâu. Charmaine đă rất cố gắng nhưng vẫn không thể di chuyển, “Anh muốn j`?”

Cuối cùng Raymond cũng mở miệng, “Cô đang giấu cái j`? Cái mà mọi người ai cũng muốn?”

“Tôi... tôi không biết anh đang nói j`” Charmaine nói, không nh́n vào mắt Raymond. Cô cố gắng thêm 1 chút nữa, “Hăy thả tôi ra!”

“Tôi e là tôi không thể làm vậy” Raymond đẩy cái kính râm lên, anh đứng dậy và đi về phía Charmaine. Raymond cúi xuống gần Charmaine đang không thể di chuyển do bị trói, “Trừ phi cô nói cho tôi biết cô đang giấu chứng cứ j` và cô là ai, bằng không tôi sẽ không thả cô ra”

Mắt Charmaine chứa đầy sự thù địch khi cô nh́n Raymond, “Chẳng có lí do j` khiến anh giữ tôi ở đây v́ tôi sẽ không nói với anh bất ḱ điều j` nên anh có thể giết tôi ngay bây h”

“Tôi không định giết cô...” Raymond cam đoan với Charmaine

“Chồng tôi sẽ t́m được tôi...” Charmaine nói, hi vọng Kevin sẽ sớm t́m được cô

Raymond đi ra chỗ khác, “Tôi đang mong đợi ngày đó. Trong thời gian này cô có thể ở đây” Raymond bật cái TV trước mặt Charmaine lên và rời khỏi pḥng

“Này! Quay lại!” Charmaine gọi to nhưng Raymond vẫn cứ rời khỏi căn pḥng. Cô ngồi trong bóng tối vẫn cố gắng nới lỏng sợi dây nhưng vô ích. Nó được trói quá chặt khiến cô không thể tự thoát ra. Charmaine biết cô phải giữ sức để nghĩ 1 cách khác thông minh hơn để trốn thoát
-----------------------------------------------------------
Trụ sở bộ phận 47, 10:42 am

Đă mấy ngày trôi qua nhưng không có tung tích j` của Charmaine. Kevin ngồi trong văn ph của ḿnh, đang nh́n vào tấm ảnh anh và Charmaine chụp trong lễ kỉ niệm ngày cưới của 2 người năm ngoái. Vào lúc này Kevin không quan tâm đến bất cứ thứ j` khác ngoài sự an toàn của cô

“Kevin...” Ron gơ cửa nhưng Kevin do quá mải suy nghĩ nên không nhận thấy, “Kevin” Ron gọi lần nữa

“Huh?” Kevin ngước lên nh́n Ron

Ron có thể thấy việc Charmaine mất tích ảnh hưởng rất lớn đến Kevin. Anh biết Kevin là 1 người lí trí nhưng khi có chuyện xảy đến cho gia đ́nh anh th́ anh sẽ đánh mất sự lí trí đó

“Anh nên về nhà. Anh đă rất mệt rồi” Ron gợi ư

Kevin cười gượng, “Không, tôi ổn...”

“Cứ về đi. Hơn nữa Jacky đang đợi anh đấy” Ron nói, thuyết phục Kevin về nhà, “Chúng tôi sẽ gọi cho anh nếu có phát hiện”

Kevin gật đầu, “Ok” Anh đứng dậy và cầm lấy cái cặp. Kevin không biết anh nên nói j` với Jacky, làm thế nào để nói với nó là mẹ nó đă mất tích, ngay đến bản thân anh cũng không chắc cô ấy c̣n sống

Ron đi xuống dưới và thấy Myolie đang ngủ gục trên bàn làm việc. Anh đập nhẹ lên bàn cô, “Này... về nhà đi ngủ đi”

Myolie dụi mắt, “Nah, tôi ổn mà... Chỉ là thấy không khoẻ lắm”

“Về nhà nghỉ đi, tôi sẽ lo mọi việc ở đây”Ron kéo Myolie dậy và khuyên cô đi về nhà như đă làm với Kevin

“Cám ơn” Myolie đi về phía cửa ra. Cô đứng trong thang máy với 1 cơn đau đầu khủng khiếp. Khi thang máy dừng, Myolie bước ra khỏi đó, rời khỏi toà nhà và thấy Sammul đang đợi cô, “Anh đang làm j` ở đây?”

Sammul đứng trước mặt cô và hít sâu, “Anh có chuyện cần nói với em”

“Không phải bây h Sammul” Myolie nói, cảm thấy đầu nặng hơn

“Anh phải nói với em ngay bây h” Sammul vẫn kiên tŕ

“Nói 1 cách nghiêm túc, bây h không phải là lúc thik hợp” Myolie nhắm mắt lại 1 chút, “Em cần phải về nhà” Cô quay lại và bắt đầu đi

Sammul biết nếu anh không có dũng khí bây h th́ sẽ không bao h có thể làm nữa, “Myolie anh muốn chia tay với em...”

Myolie dừng bước và quay lại, “Anh muốn sao cơ?”

“Anh xin lỗi nhưng anh không chịu nổi nữa.” Sammul bắt đầu nói, “Anh đă cố gắng hết sức để là 1 người bạn trai tốt. Anh đă cố làm cho bản thân đáp ứng mọi nhu cầu của em nhưng anh lại không được j` cả. Lúc đầu anh không hề để ư đến nhưng Ron khiến anh phải đặt câu hỏi cho mối quan hệ này”

“Ron?” Myolie không tin rằng chính Ron đă khiến Sammul nghĩ thế này

“Xin lỗi...” Sammul phải mạnh mẽ. Anh quay đi bỏ mặc Myolie c̣n đang đứng đó

“Ron...” Myolie lẩm bẩm, vẫn không tin chính anh là lí do khiến cô phải chia tay
----------------------------------------------------
Khu chung cư Kingswood, 11:52 am

Kevin đứng trước cửa nhà Kevin 1 lúc lâu, anh thực sự không biết nên nói với Jacky thế nào. Kevin xoa mặt rồi ấn chuông cửa. Vài giây sau Bosco mở cửa và xuất hiện trước mặt anh là 1 Kevin chán nản, buồn rầu. Mặc dù Bosco không thik Kevin nhưng anh biết 1 sự thật là Kevin rất quan tâm và yêu chị anh thật ḷng nên anh cũng gạt sự ghét bỏ sang 1 bên

“Jacky ở bên trong” Bosco mở cửa để Kevin vào trong, “Em vẫn chưa nói với nó chuyện j`”

“Cảm ơn...” Kevin bước vào trong thấy Jacky đang ngồi trên ghế bành xem TV, “Jacky...”

“Bố” Jacky đứng dậy và nh́n về phía sau Kevin, “Mẹ đầu ạ?”

“Um... mẹ...” Kevin vẫn không biết nói j`, “Mẹ...”

“Mẹ cháu đi thăm 1 người” Bosco nói hộ Kevin, “bạn cũ nên mẹ cháu sẽ không ở đây vài ngày tới”

“Ok” Jacky ngồi xuống ghế và tiếp tục xem TV

“Cám ơn” Kevin nói, “Em trông chừng nó 1 lúc được không? Anh lên nhà dọn dẹp vài thứ”

“Được”

Kevin ra ngoài, đi qua Niki vừa mới về nhà, “Chào, Kevin...” Niki chào nhưng Kevin không biết cô đang ở đó nên vẫn tiếp tục đi. “Chuyện j` thế?” Niki hỏi, vẫn chưa biết Charmaine bị mất tích

“Dai Ga Jie mất tích rồi” Bosco th́ thầm không muốn cho Jacky biết

“Cái j`?” Niki bị sốc khi nghe tin này, “Như thế nào?”

Bosco lắc đầu, “Không biết”

“Có phải đó là lí do khiến tâm trạng Kevin tồi tệ đến vậy không?”

“Phải” Bosco trả lời

Niki đặt đồ dùng của cô xuống và lại đi ra khỏi căn hộ đến nhà của Kevin và Charmaine

Đây là lần đầu tiên Kevin về nhà kể từ khi Charmaine bị mất tích. Anh nh́n quanh vào những mảnh kính từ cái cửa sổ bị vỡ. Kevin không quan tâm nhà của ḿnh trông như thế nào. Điều duy nhất anh muốn là vợ anh trở về

Kevin nhặt khung ảnh bị vỡ của anh và Charmaine lên, không ngăn nổi 1 giọt nước mắt chảy ra, “Em đang ở đâu?” Kevin vẫn nh́n vào khung ảnh, ngồi xuống đất và dựa đầu vào lưng ghế

“Kevin...” Niki nói, thấy anh ngồi trên sàn nhà, “Chị ấy sẽ không sao đâu..”

“Sao em biết chắc vậy? Bọn anh không biết tin j` từ cô ấy mấy ngày nay rồi?” Kevin rất cố gắng ngăn không cho nước mắt chảy ra khi nghĩ về mọi chuyện có thể xảy đến cho Charmaine, “Anh c̣n không biết cô ấy c̣n sống hay đă chết”

“Đừng nói thế. Nếu ngay cả anh cũng không tin chị ấy c̣n sống th́ c̣n ai tin nữa...”

Kevin quay về phía Niki, 1 giọt nước mắt chảy xuống, “Anh sợ lắm... Anh sợ anh sẽ không được gặp cô ấy nữa. Anh sợ rằng cô ấy không c̣n sống nữa.”

Niki biết cô chẳng thể nói j` để an ủi Kevin về sự an toàn của Charmaine v́ ngay cả cô cũng không biết chị ḿnh đang ở đâu. Niki ngồi im lặng bên cạnh Kevin và không làm phiền anh. Điều duy nhất cô có thể làm bây h là để cho anh 1 khoảng không gian yên tĩnh để b́nh tâm lại
---------------------------------------------------------
Bến tàu, 3:14 pm

Myolie đă ngồi trên cái ghế dài nh́n ra biển vài tiếng đồng hồ. Cô không làm j` ngoài nh́n những con tàu chậm răi nhổ neo. Những chuyện hiện ra trong đầu cô bây h là Sammul đă chia tay với cô v́ Ron. Vài phút sau, Ron ra bến tàu, nh́n quanh để t́m Myolie

“Này” Ron gọi to khi nh́n thấy cô ngồi trên ghế, anh chạy lại chỗ cô, “Chuyện j` thế?”

“Sammul chia tay với tôi” Myolie nói thẳng ra mà không nh́n Ron

Gương mặt Ron cho thấy anh không nghĩ rằng chính gợi ư của anh đă khiến Sammul chia tay với Myolie

“Tôi rất tiếc” Ron nói, giả vờ như không biết chuyện j`

Myolie đứng dậy và nh́n Ron, “Anh ấy nói lí do khiến anh ấy chia tay với tôi là v́ anh...”

Ron lùi lại 1 bước khi thấy gương mặt giận dữ của Myolie, “Tôi... tôi không...”

Vào thời điểm này, Myolie hoàn toàn không quan tâm đến chuyện j`, cô với tay lấy cái túi và bắt đầu đánh Ron, “Sao anh lại bảo anh ấy chia tay với tôi? Sao anh lại khiến anh ấy suy nghĩ như thế? Tại sao?”

Ron dùng tay che mặt lại, cố ngăn cái túi của Myolie nhưng cô đánh quá nhiều khiến tay Ron bắt đầu xuất hiện mấy vết bầm, “Xin lỗi, tôi chỉ nói it out of blue (đoạn nài hem bít dịch), tôi thực sự không nghĩ anh ta lại tiếp thu nó”

Myolie dừng tay. Cô ngă xuống đất và 2 hàng nước mắt chảy từ khoé mắt cô ra, “Anh ấy đă tiếp thu...”

Ron cảm thấy rất tệ về việc ḿnh là 1 trong những lí do khiến Sammul và Myolie chia tay. Anh đứng cạnh nh́n cô khóc 1 lúc, “Tôi thực sự xin lỗi” Ron cúi xuống và đưa cho cô 1 tờ giấy ăn

Myolie nh́n Ron với đôi mắt đẫm lệ. Ánh mắt sắc sảo của cô bỗng đổi thành ánh mắt dịu dàng khi cô dựa về phía trước, ôm Ron và tiếp tục khóc trên vai anh. Ron không hề do dự và đặt tay của anh lên vai cô. Bây h anh không thể làm j` khác ngoài việc cho Myolie mượn cái vai để khóc
----------------------------------------------------
Nhà Chan, 10:01 pm

Moses ngồi trong pḥng, xem lại quyển album ảnh của anh và Charmaine. Càng nh́n anh càng nhớ cô. Anh bắt đầu nghĩ không biết quyết định năm xưa của ḿnh là đúng hay sai

“Dai Gor” Tavia gơ cửa, bước vào pḥng và ngồi cạnh Moses. Cô cầm quyển album lên, “Vẫn nhớ chị ấy à?”

Moses mỉm cười và đóng quyển album lại, “Ừh...”

“Vậy sao 2 người lại chia tay?” Tavia ṭ ṃ hỏi, muốn biết tại sao Moses lại chia tay với Charmaine trong khi anh vẫn c̣n yêu cô

Đă 10 năm trôi qua kể từ khi Moses chia tay với Charmaine nhưng anh cũng chưa bao h bắt đầu 1 mối quan hệ nào khác. Trong tim anh chỉ có 1 chỗ trống dành cho Charmaine. Moses thở dài, “V́ anh ích kỉ. Anh đă chọn sự ngiệp chứ không chọn cô ấy. Anh không chỉ bỏ cô ấy mà c̣n lợi dụng cô ấy...”

Tavia có thể thấy Moses rất đau khổ v́ chuyện này, cô không muốn anh buồn hơn nữa, “Um...”

“Nhưng đó đă là quá khứ” Moses lại mỉm cười, “à.. anh thấy có ai đó đă đưa em về nhà đêm hôm trước. Ai vậy? Con trai hả?”

“Đưa em về?” Tavia gần như quên rằng Ron đă đưa cô về nhà 1 lần, “À... phải, anh ấy kcũng được”

“Em có thik hắn không?” Moses cười đểu

“Thik ai?” Tavia lại hơi lúng túng

Moses lắc đầu và cười to, “Nếu em thik hắn th́ phải nói cho anh biết. Anh phải kiểm tra đă”

Tavia thực sự không biết Moses đang nói về chuyện j`, “Kiểm tra cái j`?”

Moses thở dài, “Đừng bận tâm”

“Ok” Tavia đứng dậy, “Em đi ngủ đây” và đóng cánh cửa sau lưng cô lại

Moses lại mở quyển album ra. Anh xem lại vài tấm ảnh rồi ném phịch nó xuống giường. Anh biết anh bắt đầu mất tập trung. Anh t́m những lí do cụ thể và anh không thể để cái j` cản trở, kể cả người phụ nữ anh yêu nhất

tavianguyen
06-23-2008, 03:50 AM
Hay quá típ đi típ đi tg iu ơi. Hấp dẫn quá đi mất.
:teeth :teeth :teeth :teeth
Á quên xin tg con tem làm kỉ niệm chứ nhỉ?:-/ :-/ :-/ :-/ :-/ :-/ :-/
Bắt đầu giựt tem ń (phựt...phựt...phựt) hihihihihiih:) :) :) :) :) :) :)

oceanphoenix
03-10-2010, 04:39 AM
Dạ thưa tác giả của fic
(mọi người thông cảm! Em dốt văn dă man)
Hôm nay em vào đây muốn nói ra tâm nguyện của ḿnh đó là có thể xin post fic này sang bên khu biệt thự của em bên nhà Yoyo-mung v́ em thấy fic rất hay, muốn đc đưa sang nơi khác để có thể cùng chia sẻ với tất cả mọi người
Thật ra theo em nghĩ chúng ta đều có chung một sở thích là thần tượng một ai đó, vậy chúng ta cũng có thể chia sẻ cho nhau. Đặc biệt, chúng ta c̣n có cảm hứng với văn chương, tại sao ko để cho những tài năng chớm nở đc xuất hiện trên các diễn đàn khác?
Hăy để cho t́nh yêu và những tài năng quư giá của chúng ta vượt qua những khoảng cách giữa các diễn đàn để nó đc tự do bay bổng ra ngoài khuôn khổ để đưa mọi người trong thế giới yêu điện ảnh đc đến gần nhau hơn
oceanphoenix